Chương 182

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 182

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tư duy của cậu trở nên chậm chạp, cậu nghĩ chắc chắn trong khoảng thời gian cậu vắng mặt đã xảy ra chuyện gì đó, hay một tai nạn nào đó.

Nhưng hành động lại nhanh hơn lý trí. Khi thành phố đã hoàn toàn chìm vào màn đêm, cậu lao ra khỏi cửa khách sạn, chạy thẳng về nhà họ Tống.

Căn biệt thự tối om, không một ánh đèn.

Cậu lần lượt tìm từng phòng, bước đi quá vội vàng khiến bước chân loạn nhịp, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cho đến khi đẩy cửa phòng cô ra.

Căn phòng sạch sẽ đến mức quá đáng, mặt bàn trống trơn, ga giường phẳng phiu, như thể chưa từng có ai ở.

Cậu chậm rãi bước vào, mở chiếc tủ quần áo – món đồ nội thất lớn duy nhất trong phòng Dư Thanh Hoài.

Quần áo bên trong đã biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại những món đồ được xếp gọn gàng, tất cả đều là quà cậu tặng cho cô.

Cuối cùng cậu cũng kiểm chứng được tính chân thực của hai chữ “chia tay”. Chỉ cảm thấy một cơn choáng váng xộc thẳng lên đỉnh đầu, gần như đứng không vững.

Như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim, cậu vịn vào tủ quần áo đứng rất lâu, đầu óc trống rỗng trong một khoảng thời gian dài. Cậu hoàn toàn không có sự chuẩn bị nào cho việc Dư Thanh Hoài nói lời chia tay.

Tống Kha ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại.

Cậu không tin cô thực sự muốn chia tay, có lẽ chỉ là giận dỗi, là làm mình làm mẩy. Cậu nhớ đến những cặp đôi xung quanh mình, dăm bữa nửa tháng lại đòi chia tay rồi lại nhanh chóng tái hợp.

Dù Dư Thanh Hoài không phải kiểu con gái như vậy, cậu vẫn cố chấp thêu dệt nên đủ mọi lý do cho sự ra đi của cô, như đang cố bám víu vào cái cớ cuối cùng.

Lồng ngực cậu hoảng loạn đến mức khó kìm nén. Như kẻ đánh mất món bảo vật quý giá nhất, cậu hoang mang, bất lực và sợ hãi.

Nhưng cũng chính vào khoảnh khắc này, cậu mới muộn màng nhận ra một sự thật tàn khốc, rằng cậu chẳng biết gì về thế giới của cô cả, cậu hoàn toàn không biết phải đi đâu để tìm Dư Thanh Hoài.

Phần lớn thời gian cậu và Dư Thanh Hoài ở bên nhau đều là ở nhà họ Tống, trên giường, hoặc quấn lấy nhau ở bất cứ nơi nào có thể làm tình.

Nhưng khi không ở nhà họ Tống, cô sẽ đi đâu? Cô sẽ liên lạc với ai?

Cậu hoàn toàn không biết.

Tống Kha vẫn luôn mặc nhiên cho rằng mối quan hệ giữa mình và Dư Thanh Hoài là không thể tách rời.

Cô cần cậu, cũng giống như cậu cần cô vậy.

Nhưng hiện thực đã giáng cho cậu một đòn đau điếng, Dư Thanh Hoài dường như ra đi mà không hề luyến tiếc.

Cậu chỉ từng gặp hai người có liên hệ với Dư Thanh Hoài, thực ra đều là do cô cố tình để cậu gặp: Đồ Phàm và Đường Thừa Duệ.

Cậu đến quán ăn Trung Quốc tìm Đồ Phàm trước.

Đồ Phàm suýt chút nữa không thể liên hệ bộ dạng trước mắt với Tống Kha lần trước gặp mặt. Anh ta nhớ Tống Kha, bởi vì ngoại hình của cậu quá nổi bật, làm việc ở nhà hàng bao nhiêu năm, anh ta chưa từng gặp mấy ai có diện mạo xuất chúng như thế.

Nhưng Tống Kha của hiện tại đã khác hoàn toàn so với lần trước. Lần trước cậu cao ngạo, đến bắt tay cũng không tình nguyện, còn bây giờ thì sao?

Anh ta cảm thấy thiếu niên trước mặt có lẽ cũng không biết mình đã trở nên thảm hại thế nào.

Sắc mặt cậu trắng bệch, thần thái suy sụp, khác một trời một vực so với thiếu niên kiêu ngạo như đang giẫm đạp lên tất cả mọi người trong ký ức của anh ta, đâu còn chút hào quang nào của ngày trước.

Tống Kha thấp giọng mở lời: “Xin lỗi, tôi chỉ muốn biết… đột nhiên không liên lạc được với Dư Thanh Hoài, anh có biết cô ấy sẽ đi đâu, hoặc sẽ ở cùng ai không?”

Nực cười biết bao.

Chính Tống Kha khi hỏi câu này cũng thấy nực cười.

Cậu và Dư Thanh Hoài ở bên nhau lâu như vậy, quấn quýt không rời, vậy mà cậu lại không biết người yêu mình mất liên lạc thì sẽ đi đâu.

Đồ Phàm ngập ngừng. Trong ấn tượng của anh ta, Dư Thanh Hoài luôn là người rất có chủ kiến.

Nếu không phải tai nạn, chỉ là không liên lạc được, thì khả năng rất lớn là cô không muốn bị liên lạc.

Thế nên Đồ Phàm nói: “Xin lỗi, tôi không biết.”

Nhìn bóng lưng rời đi của Tống Kha, anh ta cảm thấy sống lưng người này như lại còng xuống thêm vài phần, càng thêm vẻ luống cuống.

Đêm đầu tháng Sáu, hơi nóng ban ngày như bị nhốt lại trên mặt đường, mãi không tan đi được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận