Chương 181

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 181

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dư Thanh Hoài lấy cây bút “Khổng miếu cầu phúc” từ trong túi bút trong suốt ra, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu làm bài.

Nỗ lực của biết bao ngày đêm đều dồn hết vào tờ giấy thi mỏng manh này.

Viết xong câu hỏi lớn cuối cùng, cô nhìn đồng hồ treo phía trên bảng đen, vẫn còn hơn hai mươi phút nữa mới thu bài. Cô lật lại trang đầu tiên, bắt đầu kiểm tra lại từng câu một từ phần trắc nghiệm.

Năm phút cuối cùng, cô đặt bút ngay ngắn lên bàn, hai tay đan vào nhau đè lên mép bài thi, lặng lẽ kiểm tra lại tên và số báo danh một lần nữa.

Trong hai ngày, cô thi liền bốn môn. Khi tiếng chuông kết thúc môn thi cuối cùng vang lên, cô biết mình đã hoàn thành một trận chiến dài đằng đẵng.

Cô thu dọn bút thước, bước ra khỏi phòng thi, đeo balo lên vai và đi về phía cổng trường, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng nhẹ đi vài phần.

Điện thoại trong túi rung lên, không cần mở ra cô cũng biết là Tống Kha.

Cô chợt nhớ đến một vài chuyện cũ. Rất lâu trước đây, cô và Tống Kha từng tranh luận về việc cô đi thi.

Khi đó Tống Kha không thích việc cô học hành, cậu cảm thấy cô học mấy thứ này vô dụng, tốn bao nhiêu thời gian cuối cùng cũng chỉ lấy được một tấm bằng bình thường, trong khi những gì Tống Kha có thể cho cô còn nhiều hơn thế gấp bội.

Lúc ấy Dư Thanh Hoài không phản bác, nhưng cô cũng mặc kệ cậu, vẫn cứ học theo ý mình.

Cô có thể vĩnh viễn chỉ mang tấm bằng cấp hai, nhưng cô cũng có thể thi lên từng bậc một, ai biết được cô sẽ đi được đến vị trí nào?

Đường đi chẳng phải đều do người ta tự bước đi mà thành sao?

Cổng sắt trường học mở rộng, dòng người đông đúc ùa ra như thác lũ.

Có người rảo bước thật nhanh như muốn vội vã thoát khỏi kỳ thi này; cũng có người đi thong thả, tụm năm tụm ba thảo luận đáp án.

Dư Thanh Hoài một mình đi giữa dòng người, tay nắm chặt quai balo, bước chân bình thản.

Nhìn từ phía sau, cô cũng chỉ là một cá thể nhỏ bé giữa chúng sinh, giống như bao người xung quanh, một bóng hình bình thường đến không thể bình thường hơn.

Biển người cuộn trào, ai có thể nhìn thấu vận mệnh của mỗi người rồi sẽ trôi về đâu?

Ai biết được, người nào trong số này sẽ thay đổi cuộc đời mình trong tương lai?

Cô chỉ lặng lẽ bước về phía trước, bước đi trên con đường đầy gió bụi nhưng lại là con đường do chính cô tự tay lựa chọn.

Thời gian đầu mới vào văn phòng luật, mọi chuyện với Dư Thanh Hoài không hề suôn sẻ.

Kiến thức trong sách vở toàn là lý thuyết, còn văn phòng luật thực tế lại đầy rẫy các thao tác nghiệp vụ, cô gần như phải học lại từ con số không.

Cô luôn âm thầm quan sát, để tâm lắng nghe các tiền bối trao đổi, một câu nói bâng quơ của người khác cô cũng ghi nhớ lại để sau đó tự mình tra cứu.

Mỗi ngày ở văn phòng luật, cô giống như một cái cây đang khát khô liều mạng hút nước.

Dù ban đầu có bị mắng chỉ vì một lỗi chính tả, nhưng sự tiến bộ của cô là rất lớn.

Cô là người đến sớm nhất và về muộn nhất, cần cù bù thông minh. Dần dần mọi người nhận ra cô không bao giờ phạm cùng một lỗi đến lần thứ hai, việc đã dạy rồi không cần phải nhắc lại. Thế là ngoài những việc vặt như in tài liệu, dán hóa đơn, gọi điện cho tòa án, sắp xếp hồ sơ, cô bắt đầu được giao phó nhiều việc quan trọng hơn.

Cô bận rộn tối tăm mặt mũi cả ngày, nhưng tối nào cũng gọi một cuộc điện thoại cho Tống Kha.

Mặc dù Tống Kha cảm thấy bất an vì ban ngày gần như không liên lạc được với bạn gái, nhưng cậu tự thuyết phục bản thân rằng Dư Thanh Hoài vốn là người như vậy. Cậu nghĩ sự xa cách này chỉ là tạm thời, nỗi nhớ nhung hiện tại là cần thiết, cả hai đều đang nỗ lực, đón chờ họ sẽ là một tương lai rộng mở và rõ ràng hơn.

Thời gian chớp mắt đã trôi đến tháng Sáu. Hơn hai tháng qua, đối với Dư Thanh Hoài là thoáng chốc đã xong, nhưng với Tống Kha lại là từng giây từng phút giày vò.

Cậu chỉ mong sao thi cho xong thật nhanh để được gặp Dư Thanh Hoài.

Nhưng điều cậu không ngờ tới là đúng một ngày trước kỳ thi đại học.

Dư Thanh Hoài gửi cho cậu một tin nhắn, cô nói:

“Tống Kha, chúng ta chia tay đi.”

Lúc đó Tống Kha đang ở khách sạn gần điểm thi.

Cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ ngắn ngủi trên màn hình điện thoại rất lâu, ngơ ngác như người không biết chữ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận