Chương 199

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 199

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô cũng từng nghe đồng nghiệp phụ trách thẩm định năng lực tán gẫu, nói rằng công ty Trung Quốc này đúng là “nhà giàu nứt đố đổ vách”, cổ phiếu hạng A vừa lên sàn đã bắt đầu bành trướng, thâu tóm và sáp nhập liên tiếp mấy vòng, chỉ trong thời gian ngắn đã chen chân vào nhóm dẫn đầu trong ngành, danh tiếng rất vang dội.

Ông chủ cũng rất trẻ, nghe nói là người khó tiếp xúc, phong cách cứng rắn, hành xử quyết liệt, trong nội bộ thì nói một là một, hai là hai. Làm việc thì bán mạng, là một kẻ cuồng công việc có tiếng.

Thực ra Dư Thanh Hoài không có ấn tượng trực quan nào lắm. Bởi vì suốt nửa năm qua, sếp lớn nhất của bên A chỉ tham gia họp trực tuyến đúng một lần. Lần đó tất cả nhân viên đều trực tuyến nhưng không ai dám lên tiếng, mọi người đều chằm chằm vào danh sách người tham gia ở góc phải, mãi đến khi cái tên Song Ke hiện lên, báo hiệu anh ta đã gia nhập, cuộc họp mới bắt đầu.

Tình trạng này kéo dài đến tháng 7, khi bước vào giai đoạn kết thúc, hai bên công ty yêu cầu gặp mặt trực tiếp để chốt lại những khâu cuối cùng.

Ban đầu mọi người đều tưởng người đến sẽ là đội ngũ pháp chế hoặc thương vụ của đối phương, kết quả cuối cùng lại thành sếp lớn nhất của bên A, cũng chính là Song Ke sẽ đích thân tới. Vì thế quy cách tiếp đãi được nâng lên mức cao nhất: khách sạn sang trọng nhất, xe đưa đón, an ninh, sơ đồ chỗ ngồi, ngay cả tiệc trà giải lao cũng được rà soát lại một lượt.

Ngày phái đoàn bên A đến, để thể hiện sự coi trọng, ông chủ bên cô cũng đích thân bay tới New Zealand.

Trước đó họ cụ thể bàn bạc những gì, nói chuyện ra sao, Dư Thanh Hoài hoàn toàn không biết, đó không phải là thứ mà cấp bậc như cô có thể tiếp xúc tới.

Khi đó cô đang ngồi ở chỗ làm việc của mình, tổ trưởng bỗng nhiên đi tới, gọi cô lập tức đến phòng họp, sắc mặt đối phương căng như dây đàn, tốc độ nói cũng nhanh hơn bình thường, miệng lẩm bẩm một câu: “Sếp bên A tìm chúng ta làm gì nhỉ?”

Bởi vì đến giai đoạn này, về cơ bản là chuyện của những người chịu trách nhiệm cấp trên, cô sợ là tổ của mình đã để xảy ra sơ suất gì đó.

Dù thế nào thì bên A đã điểm danh muốn gặp, mười mấy người đành phải vào phòng họp, ai nấy đều ngồi ngay ngắn chỉnh tề. Dù sao cũng đều là những người từng trải qua sóng gió, trong lòng dù có hoảng hốt nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản.

Đợi một lúc lâu, đầu hành lang truyền đến tiếng bước chân dồn dập, không chỉ một hai người, mà giống như cả một đội quân đang tiến về phía này.

Mọi người trong phòng họp gần như đồng loạt đứng dậy.

Cửa tự động trượt mở, khoảng hai mươi người lần lượt bước vào. Đi đầu chỉ có hai người sóng vai nhau, vừa đi vừa trao đổi điều gì đó.

Một người là ông chủ của bọn họ.

Người còn lại cũng mặc âu phục, dáng người cao ráo. Khoảnh khắc người nọ ngước mắt lên, Dư Thanh Hoài cảm thấy toàn thân tê dại.

Đó là Tống Kha.

Hóa ra cái tên Song Ke trên trang nhất của hợp đồng, chính là Tống Kha.

Sếp của Dư Thanh Hoài đã ngoài 70 tuổi, đứng cạnh Tống Kha, nhưng Tống Kha lại càng ra dáng người nắm quyền quyết định hơn.

Tống Kha diện một bộ vest sẫm màu, cổ áo sơ mi cài kín kẽ gọn gàng, cổ tay áo lộ ra một đoạn, chiếc đồng hồ đeo ngay ngắn nơi xương cổ tay.

Bước chân anh không nhanh không chậm, đi bên cạnh người phụ trách cao nhất của công ty cô, khí thế của anh không hề kém cạnh hay lép vế chút nào.

Có lẽ là thư ký hoặc trợ lý giúp anh kéo ghế, anh gật đầu rồi ngồi vào vị trí chủ tọa trong phòng họp, sếp của cô sau đó cũng ngồi xuống bên cạnh Tống Kha.

Trên mặt Tống Kha không có biểu cảm thừa thãi nào, ánh mắt quét qua mọi người một vòng. Dư Thanh Hoài cảm thấy khả năng cao là Tống Kha đã quên mình rồi, bởi vì khi đôi mắt đen thẫm kia lướt qua, ngoại trừ việc khựng lại một chút khi nhìn thấy cô, thì chẳng có biểu hiện khác thường nào cả.

Cơ thể Dư Thanh Hoài lúc này mới rốt cuộc thả lỏng. Cảm giác căng thẳng khi vừa nhìn thấy Tống Kha, cái kiểu tim đập thình thịch không biết là do hồi hộp hay vì điều gì khác, đến tận bây giờ dư âm vẫn chưa dứt.

Cô rất nhanh chóng dùng sự chuyên nghiệp để điều chỉnh lại trạng thái.

Tống Kha mở miệng, là giọng tiếng Anh lưu loát mà cô vô cùng quen thuộc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận