Chương 198

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 198

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau này cô dám lặn một mình, mang theo kính và chân vịt đi khám phá những điểm lặn khác nhau.

Thỉnh thoảng trồi lên mặt nước, cô thuận tay vuốt tóc buộc lại, dáng vẻ tự nhiên như thể cô vốn dĩ thuộc về đại dương bao la ấy.

New Zealand là thánh địa dù lượn đẳng cấp thế giới, nhân tiện lợi thế địa lý, cô thi luôn cả bằng phi công dù lượn.

Về sau cô có thể tự mình chạy đà cất cánh từ trên thung lũng. Khi cánh dù căng gió, tiếng gió rít bên tai, cô cảm thấy đó là khoảnh khắc tự do nhất kể từ khi trưởng thành.

Cô cũng không cảm thấy cô đơn, suy cho cùng cô chẳng còn thời gian dư dả để phân chia cho đàn ông.

Cô thích đi du lịch một mình, một mình ngồi bên cửa sổ ở một thành phố xa lạ nhâm nhi cà phê, ngắm nhìn đèn đường chậm rãi sáng lên.

Mấy năm nay uống cà phê đã trở thành thói quen ngấm vào máu thịt một cách vô tri vô giác. Cô có thể phân biệt hương vị hạt cà phê của từng vùng sản xuất, lúc cao hứng còn có thể đánh bọt sữa tạo ra đủ loại hình thù đẹp mắt, nhưng cô tuyệt nhiên không bao giờ tự tay pha cà phê cho bất kỳ ai nữa.

Cô lịch sự đón nhận ý tốt của những người đàn ông, rồi cũng lịch sự từ chối.

Cô không có bất kỳ ý định yêu đương nào, và cũng chẳng rung động vì ai.

Evan đã trở thành bạn thân của cô. Mấy năm qua anh ta thay mấy cô bạn gái, cũng từng nửa đùa nửa thật bảo Dư Thanh Hoài: “Em biết mà, anh yêu em”.

Nhưng Dư Thanh Hoài cũng trả lời như nói đùa: “Anh biết mà, làm bạn thì được, nhưng em không có cảm giác với anh”.

Cô đã có thể từ chối sự tán tỉnh của đàn ông một cách rất tự nhiên.

Thứ mà thời gian ban tặng cho Dư Thanh Hoài nhiều nhất chính là sự quyến rũ, thứ mà một cô bé non nớt không thể có được.

Dư Thanh Hoài của lúc này: Độc thân, tự do và đầy tự tin.

Cô thực sự đã thoát thai hoán cốt, từ trong ra ngoài.

Cô gần như không còn nhớ đến Tống Kha nữa.

Nên cô không ngờ rằng, mình sẽ gặp lại anh.

Cuối năm ấy, công ty nhận được một dự án lớn đến từ Trung Quốc.

Cô đã chuyển việc một lần. Đó là sau khi luật sư Vương xin về nước, cô nhận được lời mời từ một công ty đa quốc gia khác.

Khi ấy cô đã thi đạt chứng chỉ tiếng Tây Ban Nha trình độ C2. Điều này giúp ích cho cô rất nhiều, sau khi chuyển việc, mức lương của cô đã tăng gấp đôi.

Dự án vừa được chốt hạ, ông chủ từ tổng công ty lập tức bay tới New Zealand, triệu tập toàn bộ nhân sự phòng pháp chế vào phòng họp. Đây là lần đầu tiên Dư Thanh Hoài được nhìn thấy vị sếp lớn này.

Ông chủ không hàn huyên nhiều mà đi thẳng vào vấn đề, đặt hồ sơ dự án lên bàn. Cuộc họp kéo dài rất lâu, nhưng tóm lại là: Quy mô đơn hàng này cực lớn, đủ để nuôi sống công ty cả một năm trời, quan trọng vô cùng. Từ giờ trở đi, mọi sự ưu tiên đều phải dành cho nó, yêu cầu cả bộ phận phải tập trung cao độ, dốc hết hai trăm phần trăm tinh thần để ứng phó.

Phòng pháp chế nơi Dư Thanh Hoài làm việc vốn rất mạnh, phần lớn mọi người trong tổ đều có thâm niên hơn cô, bất cứ ai bước ra ngoài cũng đều đủ trình độ để mở văn phòng luật riêng.

Lý do họ vẫn ở lại công ty này, đương nhiên là vì đãi ngộ đủ cao.

Nhưng đến khi thực sự cần dùng người thì công ty cũng “bào” không thương tiếc, ví dụ như lúc này đây.

Với những dự án lớn thế này, thông thường sẽ do vài người giàu kinh nghiệm nhất dẫn dắt, bên dưới phân công nhiệm vụ rõ ràng. Theo lý thuyết, Dư Thanh Hoài sẽ không được xếp vào vị trí nòng cốt, nhưng khi danh sách tổ dự án được công bố, tên cô lại xuất hiện trong đó.

Nguyên nhân rất đơn giản: Cả bộ phận chỉ có mình cô là người Trung Quốc, mà phía đối tác của đơn hàng này lại đến từ Trung Quốc, có cô ở đó sẽ thuận tiện hơn cho việc giao tiếp.

Suốt nửa năm trời, Dư Thanh Hoài đều theo sát tổ dự án để thúc đẩy đơn hàng này. Cô trao đổi email với bộ phận bên kia, rà soát từng điều khoản, từng phiên bản hợp đồng, chỉnh sửa từng chút một.

Ngay từ đầu khi lật xem hồ sơ khởi động dự án, ở cột đại diện bên A có ghi: Song Ke.

Nhưng cách đánh vần này quá phổ biến, người Trung Quốc có tên phát âm như vậy cũng không ít. Huống hồ cô chỉ phụ trách một mảng nhỏ trong dự án, nên lúc đó cô cũng không để tâm lắm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận