Chương 203

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 203

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi cũng bị mời ra khỏi phòng.

Sáng hôm sau gặp lại, sếp vẫn là vẻ đạo mạo, làm chủ cuộc chơi như thường lệ, cứ như sự mất hồn hôm qua chỉ là ảo giác của tôi. Ngày thứ ba, thứ tư rồi thứ năm, mọi chuyện vẫn bình thường, chỉ là thi thoảng trong những cuộc họp dài dằng dặc, sếp lại có chút lơ đãng. Người khác không nhận ra, nhưng tôi thì thấy rõ.

Tôi không biết lý do là gì.

Đến ngày thứ bảy, sếp đột ngột gọi tôi vào văn phòng. Lúc đó anh ấy đứng quay lưng về phía tôi, không rõ nét mặt ra sao, giọng điệu lạnh lùng như đang giao một việc vặt vãnh: “Người trên bàn đó, cậu đi tra đi. Ở thành phố A, New Zealand.”

Tôi cầm tờ giấy trên bàn lên, trên đó là ba chữ viết tay đầy cứng cáp: Dư Thanh Hoài.

Nét chữ hằn sâu vào mặt giấy, chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy tâm tư của người viết lúc đó mãnh liệt đến nhường nào.

Có lẽ tôi vừa chạm vào bí mật lớn nhất cuộc đời ông chủ mình.

Ngoại truyện 2 : Xoáy nước và sóng ngầm

Ngoại truyện 2 : Xoáy nước và sóng ngầm

Đáng lẽ theo tiến độ hợp tác hiện tại, Dư Thanh Hoài và Tống Kha chẳng có mấy cơ hội để chạm mặt. Nhưng không hiểu vì sao, kể từ sau cuộc họp lần đó, cô bắt đầu phải tiếp xúc với anh thường xuyên hơn.

Có lẽ vì lần ấy Tống Kha đã trực tiếp gọi đích danh cô, nên mọi người trong bộ phận đều ngầm hiểu và mặc định Thanh Hoài là đầu mối liên lạc cố định. Thực tế cho thấy phương án này rất hiệu quả, bởi vì bất cứ tài liệu nào đưa đi từ phía cô đều chưa bao giờ bị trả về.

Thêm vào đó, Tống Kha lấy lý do muốn nâng cao hiệu suất nên bắt đầu cắt bớt các khâu trung gian, khiến tần suất gặp gỡ giữa cô và anh ngày một dày đặc.

Mọi chuyện phát triển đến mức sếp tổng bộ phận của Thanh Hoài đem hết công việc cũ của cô giao cho người khác, rồi trực tiếp dặn dò: “Cô chỉ cần theo sát vụ đại án này là được, mấy việc khác không cần lo, tiền thưởng cuối năm chắc chắn không thiếu phần cô.”

Thế là Dư Thanh Hoài bỗng dưng từ một nhân viên pháp chế bình thường trở thành “đầu cầu” độc quyền đối ứng với công ty của Tống Kha. Rất nhiều chuyện không tiện nói huỵch tẹt ra trên mặt giấy tờ, Thanh Hoài đều sẽ đi thăm dò ý tứ từ trợ lý của Tống Kha trước, sau đó mới thống nhất quan điểm để báo cáo lên trên.

Vì phần lớn thời gian Tống Kha không ra mặt mà là trợ lý đi thay, nên hiện tại cô và người trợ lý nọ đã trở nên rất quen thuộc. Chẳng hiểu vì sao, cô luôn cảm thấy anh trợ lý tên Lưu Dư này, đằng sau những cử chỉ công vụ chuẩn mực, luôn phảng phất một sự niềm nở quá mức.

Nhìn chung, cô và Lưu Dư gặp nhau khá nhiều.

Còn nếu phải dùng một từ để mô tả mối quan hệ giữa cô và Tống Kha lúc này, thì “người quen xã giao” là hợp lý nhất.

Mỗi khi chạm mặt, Dư Thanh Hoài sẽ lịch sự gật đầu chào: “Chào Tống tổng”, Tống Kha cũng khẽ gật đầu đáp lại. Chỉ vậy thôi, không có gì thêm.

Duy chỉ có một bữa tiệc khá đặc biệt, đó là tiệc rượu ăn mừng việc hợp tác kết thúc tốt đẹp. Tiệc được tổ chức theo kiểu đứng tại sảnh yến hội khách sạn, xung quanh kê những chiếc bàn cao phủ khăn trắng, ly tách xếp ngay ngắn sau quầy bar, phục vụ bưng khay đi lại xuyên suốt, tiếng sủi bọt của sâm panh hòa lẫn với tiếng soda.

Tống Kha đứng gần như bất động tại một vị trí, nhưng anh giống như một chiếc mỏ neo, xung quanh lúc nào cũng vây kín người đến mời rượu.

Một nhân vật không mấy quan trọng như Dư Thanh Hoài liền lẩn ra góc rìa để tìm đồ ăn.

Lúc cô đang định gắp một miếng tart cá hồi xông khói, bỗng nhận thấy xung quanh mình bắt đầu xôn xao.

Tống Kha đang ở ngay sát bên cô.

Cô không biết anh di chuyển đến đây từ khi nào.

Lúc nãy anh còn ở khu vực trung tâm giữa vòng vây của mọi người, vậy mà giờ đã đứng cách cô không quá hai bước chân.

Dư Thanh Hoài định đổi chỗ khác, nhưng vừa mới nghiêng người thì một đồng nghiệp nam nhỏ tuổi hơn khá thân thiết đã bưng đĩa thịt bò nướng đến, nói: “Bò vừa nướng xong, vị ngon lắm, tôi có phết thêm chút mù tạt cho cô đây, nếm thử đi.”

Dư Thanh Hoài chưa kịp từ chối thì Tống Kha – người vốn đang xã giao với hai lãnh đạo cấp cao của công ty, đột ngột lên tiếng mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào:

“Cô ấy không ăn được mù tạt.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận