Chương 202

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 202

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngoại truyện 1 : Sếp của tôi

Ngoại truyện 1 : Sếp của tôi

Tôi là Lưu Dư, chức danh là trợ lý, sếp của tôi tên là Tống Kha.

Sếp có vài người trợ lý, nhưng tôi tự thấy mình là người thân cận nhất, đơn giản vì anh ấy thích sai bảo tôi nhất.

Chính tôi cũng chẳng hiểu vì sao mình lại trúng tuyển vào vị trí này. Có lần, Lý Tư Tề – bạn thân của sếp – đến chơi, lúc sếp không có mặt, anh ta đã thần thần bí bí nói với tôi rằng: “Tên cậu đặt hay đấy, có chữ ‘Dư’.”

Tôi ngơ ngác, chẳng lẽ chỉ vì cái tên có chữ “Dư” mà được sếp để mắt tới sao?

Nhưng tôi nghĩ, lý do quan trọng nhất khiến tôi trụ lại được là nhờ khả năng thức đêm cực đỉnh.

Lúc phỏng vấn, người ta hỏi tôi có thức đêm được không, tôi dõng dạc trả lời: “Rất giỏi là đằng khác.”

Ban đầu tôi cứ ngỡ công ty định bóc lột sức lao động của nhân viên, sau này mới biết, hóa ra sếp của chúng tôi mới là “vua thức đêm”.

Tống Kha – sếp tôi – dường như có thể sống mà không cần ngủ. Theo thống kê của tôi, trong công ty này không ai dành nhiều thời gian ở văn phòng hơn sếp. Thiên hạ đồn thổi rằng công ty phất lên nhờ gặp thời, nhưng tôi thấy không hẳn vậy.

Trước khi công ty lên sàn, sếp coi văn phòng như nhà mình luôn rồi. Công ty phát triển như hôm nay không phải là may mắn, mà là kết quả tất yếu.

Sếp làm việc quên ngày đêm, cụm từ này với anh ấy không phải là phép ẩn dụ, mà là mô tả thực tế khách quan.

Sếp là một người rất kỳ quặc. Anh ấy có rất nhiều bất động sản nhưng gần như chẳng bao giờ ở, chỉ thường xuyên lui tới căn biệt thự cũ của bố mẹ, mà lại còn chuyên chọn những lúc nhà không có ai.

Sếp còn nuôi một con thú cưng cũng kỳ quặc không kém: Một con gà.

Anh ấy dành riêng một căn nhà có sân vườn chỉ để nuôi nó. Tôi – một sinh viên tốt nghiệp xuất sắc ngành tài chính, từng làm mô hình thâu tóm (M&A), kiểm tra hồ sơ thẩm định, theo dõi thuyết trình gọi vốn… vậy mà một trong những nhiệm vụ hàng ngày là phải định kỳ đi kiểm tra xem con gà đó sống có tốt không.

Một trong những cảnh tượng kỳ quái nhất là sếp ngồi trong vườn, ôm con gà béo mầm với bộ lông xù xì vào lòng để sưởi nắng. Trông nó dị hợm vô cùng. Tôi chẳng biết con gà đó bao nhiêu tuổi rồi, chỉ biết từ khi tôi vào làm nó đã ở đó. Quy đổi ra tuổi người, chắc nó phải hàng cụ tổ của loài gà.

Tôi thường trộm nghĩ, chắc sếp còn nhiều thú vui quái đản chưa bị phát lộ, nếu không thì một “tổng tài kim cương” như thế sao vẫn cứ độc thân mãi? Lẽ ra anh ấy phải giống mấy ông chủ khác, bạn gái thay như thay áo mới đúng. Nhưng không, tuyệt nhiên chẳng có ai.

Phòng thư ký chúng tôi từng xì xào đoán sếp có vấn đề về giới tính. Tôi luôn kiên quyết phản bác, bảo sếp bận như thế lấy đâu ra thời gian mà yêu đương.

Nhưng thực ra chỉ mình tôi biết sếp có một bí mật. Đó là một lần tình cờ, tôi thấy sếp thẫn thờ nhìn ảnh một cô gái trong điện thoại. Tôi nhìn không rõ vì sếp cất máy rất nhanh, nhưng trực giác mách bảo đó chính là “nữ thần” của anh ấy.

Suốt nhiều năm qua, thi thoảng tôi vẫn bắt gặp sếp ngồi ngẩn ngơ trước màn hình như vậy.

Không biết người phụ nữ đó là ai, chắc đã lấy chồng rồi chăng? Vì theo tính cách của sếp, nếu còn độc thân thì anh ấy đã chẳng để yên.

Haiz, hóa ra đến sếp cũng có người phụ nữ mà mình không có được. Thượng đế thật công bằng.

Mọi chuyện xoay chuyển rất bất ngờ.

Hôm đó, Adrian đến thăm với tư cách đại diện trường đại học để bàn về dự án học bổng dài hạn, tôi ngồi cạnh ghi chép. Mọi thứ đang diễn ra bình thường thì Adrian đột ngột hỏi một câu: “Cậu còn nhớ cô bé ngày trước làm việc ở nhà cậu không?”

Tôi thấy bàn tay đang lật tài liệu của sếp khựng lại giữa không trung.

Adrian không để ý, vẫn tiếp tục: “Cô ấy giờ phát triển tốt lắm, đang làm luật sư ở thành phố A, New Zealand. Gần đây có một vụ án liên quan đến quyền lợi trẻ em gây tiếng vang lớn, cô ấy đóng góp không nhỏ đâu. Tôi nghe người ta nhắc đến cái tên này thấy quen quen nên mới hỏi thăm chút.”

Sau đó, tôi thấy sếp có gì đó rất lạ. Anh ấy như bị “treo máy”, tôi chưa bao giờ thấy sếp như vậy.

Buổi trò chuyện kết thúc chóng vánh, có lẽ Adrian cũng nhận ra sếp không tập trung nên hẹn dịp khác bàn tiếp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận