Chương 208

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 208

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai năm đầu sau khi Dư Thanh Hoài rời đi, anh thường xuyên rơi vào nỗi tuyệt vọng tăm tối. Anh tự nhốt mình trong phòng, rèm cửa ròng rã bao ngày không kéo ra, chẳng còn khái niệm ngày đêm. Anh cứ chằm chằm nhìn lên trần nhà, đến cả việc trở mình cũng thấy mệt nhọc, nằm liệt trên giường chẳng khác nào một cái xác không hồn.

Từng có khoảng thời gian, anh phải sống dựa vào thuốc chống trầm cảm do bác sĩ kê đơn mới có thể duy trì sinh hoạt hằng ngày. Hay nói đúng hơn, dùng từ “tồn tại” thì có lẽ chính xác hơn.

Bác sĩ tâm lý khuyên anh nên tránh xa những tác nhân khiến bản thân đau khổ.

Và cội nguồn duy nhất của mọi nỗi đau khổ đó, chính là Dư Thanh Hoài.

Những ngày tháng ấy, chỉ cần nghĩ đến cái tên này thôi cũng đủ khiến tim anh thắt lại.

Anh đã thử trăm phương ngàn kế để tự cứu lấy mình, nhưng cuối cùng nhận ra, công việc là lối thoát duy nhất.

Thế là anh lao đầu vào công việc không kể ngày đêm.

Anh chia nhỏ quỹ thời gian của mình ra, lấp đầy bằng những cuộc họp, các thương vụ sáp nhập, những bản đánh giá dự án. Nào là những chuyến bay cất cánh rồi hạ cánh, những cuộc gọi xuyên múi giờ, những con số trên báo cáo tài chính. Anh vắt kiệt sức lực để bản thân bận rộn đến mức không còn một khoảng hở nào.

Anh rất nghe lời bác sĩ tâm lý, và dường như anh cũng dần ổn hơn, có vẻ như tâm bệnh không còn quá nghiêm trọng nữa.

Thế nhưng, thời gian trôi qua, trong những khoảng lặng hiếm hoi, anh lại bắt đầu nghĩ về Dư Thanh Hoài.

Trong đầu anh mới nhen nhóm một tia hy vọng, thì số phận lại trêu ngươi anh. Ngay lúc anh còn đang chần chừ, muốn dấn bước nghe ngóng tin tức của cô…

… Anh tình cờ gặp lại Hứa Chiêu Đệ tại một khách sạn. Đó chính là cô gái từng cho Dư Thanh Hoài ở nhờ ngày trước.

Mãi sau này, anh mới âm thầm điều tra được một vài thông tin, như mạng lưới các mối quan hệ của Dư Thanh Hoài, quá khứ của cô, bạn bè của cô, và cả quỹ đạo cuộc sống của cô khi khuất khỏi tầm mắt anh.

Nhưng lúc đó, những điều này đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Anh không muốn thừa nhận rằng bản thân đã vô số lần hối hận vì không tìm hiểu về cô sớm hơn.

Hứa Chiêu Đệ của lúc bấy giờ đã là Trưởng phòng Quan hệ Khách hàng của khách sạn năm sao đó. Trên bảng tên cài áo ghi một cái tên mới – Hứa Do Kỷ.

Hứa Do Kỷ cảnh cáo Tống Kha đừng làm phiền Dư Thanh Hoài nữa. Cô đã có cuộc sống mới, sống rất tốt và cũng đã có bạn trai mới rồi.

Tin tức ấy như một đòn chí mạng, dễ dàng đánh gục chút dũng khí mà anh khó khăn lắm mới góp nhặt được.

Kể từ đó, anh không bao giờ ôm ý định đi tìm Dư Thanh Hoài nữa.

Anh đã hoàn toàn sụp đổ. Chỉ mình anh mới biết bản thân đang chông chênh, thảm hại đến mức nào.

Trái tim anh tựa như một thành phố vừa trải qua cơn càn quét, hoang tàn đổ nát, chẳng còn lấy một ngọn cỏ. Giờ đây, chỉ cần một kích thích nhỏ nhoi cũng đủ để nhấn chìm anh hoàn toàn.

Cứ thế vài năm nữa lại trôi qua, sự nghiệp của anh không ngừng thăng tiến.

Các dự án liên tiếp gặt hái thành công, quy mô vốn liếng ngày càng phình to. Những bậc tiền bối trong giới kinh doanh không còn gọi anh là “đứa trẻ nhà họ Tống” nữa, mà gọi thẳng tên “Tống Kha”. Chẳng còn ai nhắc đến tên tuổi của bố mẹ trước mặt anh.

Đến lúc này, anh dường như mới có chút công nhận bản thân. Thi thoảng, anh vẫn lấy ảnh của Dư Thanh Hoài ra xem, trong lòng không còn cảm thấy nhói đau nữa. Anh đinh ninh rằng mình đã buông bỏ được quá khứ.

Nếu không phải một lần nữa vô tình nghe được tin tức về cô, anh thực sự đã muốn đời này kiếp này không bao giờ gặp lại.

Nhưng như bị ma xui quỷ khiến, anh cảm thấy mình cần phải gặp Dư Thanh Hoài một lần cuối để nói lời từ biệt. Đó cũng là cách để chứng minh bản thân đã thực sự khỏi bệnh, không còn vướng mắc tâm lý nào, và đã trở lại làm một người hoàn toàn bình thường.

Thế nhưng, thực tế lại tát cho anh một cú đau điếng.

Mọi vết thương mà anh cứ ngỡ đã được chữa lành, ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô, lại một lần nữa rách toạc rỉ máu.

Anh chẳng có chút tiến bộ nào cả. Anh đúng là một thằng ngu, một thằng ngu đến mức chính bản thân anh cũng phải kinh tởm.

Dư Thanh Hoài đang chìm trong những suy nghĩ miên man. Dù bề ngoài tỏ ra điềm tĩnh, nhưng trong thâm tâm cô vô cùng sửng sốt khi mình lại nhận được giải thưởng này.

Cô đã ròng rã theo đuổi vụ án đó suốt hai năm trời. Vốn dĩ ban đầu chỉ là tư vấn pháp lý miễn phí, cô hoàn toàn không ngờ sau này lại vướng vào nhiều chuyện và gây được tiếng vang lớn đến vậy.

Lúc này, đầu óc cô vẫn còn hơi mông lung. Những suy nghĩ cứ đan xen lộn xộn: lúc thì là hình ảnh thân chủ mừng rỡ khi thắng kiện; lúc lại cảm thán chuyện đời khó đoán, không ngờ bản thân thực sự có thể dùng kiến thức để giúp đỡ người khác; rồi cô lại nghĩ xa hơn, nhờ danh tiếng của giải thưởng này, liệu cô có nên cân nhắc việc hành nghề độc lập, hay tự thành lập một nhóm nhỏ chuyên bảo vệ quyền lợi thanh thiếu niên không.

Giữa mớ bòng bong trong đầu, cô hoàn toàn không nghe thấy MC trên sân khấu đang nói gì.

Ánh đèn sân khấu bỗng nhiên di chuyển.

Một góc sân khấu rực sáng.

Một người đàn ông bước ra từ cánh gà.

Ban đầu chỉ là một hình bóng mờ ảo. Đường nét của bộ vest, viền tay áo sơ mi trắng. Rồi dưới ánh đèn, khuôn mặt ấy dần hiện ra rõ rệt.

Đôi mắt đen sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường nét xương hàm góc cạnh sắc sảo.

Là Tống Kha.

Anh cầm cúp trên tay, từng bước từng bước đi về phía cô.

Anh cầm mic nói điều gì đó, nhưng cô chẳng lọt tai chữ nào. Sự xuất hiện đường đột của Tống Kha tại sự kiện này khiến cô vẫn chưa hết bàng hoàng.

Ngược lại, từng lời anh nói lại lọt thỏm vào tai đối tác phụ trách tài trợ của chương trình. Hiếm có vị khách mời trao giải nào lại tường tận về người nhận giải đến thế. Đến lúc này, vị đối tác nọ mới vỡ lẽ động cơ đằng sau khoản tiền tài trợ khổng lồ kia là gì.

“This is exactly what she deserves.” (Cô ấy hoàn toàn xứng đáng với điều này), người đàn ông trên sân khấu dõng dạc nói.

Kết thúc bài phát biểu, anh trao cúp cho cô.

Rồi anh dang tay, ra hiệu muốn ôm cô.

Dư Thanh Hoài vừa nhích lên một bước, Tống Kha đã ôm chầm lấy cô vào lòng.

Đương nhiên, trong các lễ trao giải, việc người trao và người nhận dành cho nhau một cái ôm xã giao là chuyện hết sức bình thường.

Thế nhưng Dư Thanh Hoài có thể cảm nhận rõ ràng, cái ôm này tuyệt đối không phải là xã giao.

Anh ôm cô quá mạnh, quá chặt, chặt đến mức cô cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình như bị ép nát.

Dù chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, nhưng với Dư Thanh Hoài, khoảnh khắc đó dài đằng đẵng như vô tận. Sau đó, Tống Kha buông cô ra.

“Congratulations.”

“Dư Thanh Hoài.”

Chúc mừng em đã đạt thành tâm nguyện.

Anh nhìn sâu vào mắt cô, rồi quay người bước xuống sân khấu.

Sau vài lượt trao giải, đến phần chụp ảnh lưu niệm cuối chương trình, Tống Kha vốn dĩ được xếp đứng ở vị trí gần trung tâm.

Nhưng ngay giây phút trước khi bấm máy, anh bước sang vài bước, đứng sát ngay cạnh Dư Thanh Hoài.

Ánh đèn flash lóe sáng.

Khi cô về đến khách sạn thì trời đã khuya.

Sáng hôm sau, ban tổ chức gửi bức ảnh chụp chung qua email.

Dư Thanh Hoài ngồi bên cửa sổ, phóng to bức ảnh để kiểm tra biểu cảm khuôn mặt của mình, trông cũng không tệ.

Cô đang định gửi cho vài người bạn thân thiết để chia sẻ niềm vui.

Bởi đối với cô, đây thực sự là một giải thưởng mang ý nghĩa vô cùng to lớn.

Giây tiếp theo, cô nhìn thấy Tống Kha.

Trong ảnh, tất cả mọi người đều hướng mắt về ống kính và nở nụ cười.

Chỉ riêng Tống Kha thì không.

Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt đang dán chặt vào cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận