Chương 207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ông ta nương theo ánh mắt của Tống Kha nhìn lên sân khấu.

Ánh đèn spotlight đang hội tụ trên người một người phụ nữ.

Điều hiếm hoi là cô ấy dường như là người phụ nữ gốc Hoa duy nhất trong buổi lễ trao giải này.

Cô khoác lên mình chiếc váy lụa đen được cắt may tinh tế, không có chút chi tiết rườm rà nào, mái tóc bới cao khoe trọn chiếc cổ thiên nga thanh tú.

Người đó không ai khác chính là Dư Thanh Hoài.

Cô đứng thẳng tắp trên sân khấu, tay cầm micro, phát âm rõ ràng, nhịp điệu từ tốn. Trên màn hình lớn đang cuộn chạy những thông tin tóm tắt về vụ án mà cô tham gia.

Đó là một vụ kiện đòi quyền lợi cho thanh thiếu niên. Cô đại diện cho một vị thành niên nằm trong hệ thống chăm sóc của nhà nước để đệ đơn yêu cầu xem xét lại quyết định tư pháp đối với một cơ quan chính phủ. Vụ án cuối cùng đã buộc các ban ngành liên quan phải lên tiếng xin lỗi công khai và sửa đổi quy trình đánh giá nội bộ.

Giải thưởng cô nhận được là “Cống hiến cho vụ án trọng điểm”. Đây là một giải thưởng có sức nặng, tiêu chí đánh giá không chỉ dựa trên kết quả thắng kiện mà còn xem xét đến những tác động của nó đối với hệ thống chế độ công.

Cô đang phát biểu nhận giải.

Lời đầu tiên, cô gửi lời cảm ơn đến các bên liên quan, sau đó dùng vài câu ngắn gọn để tóm tắt những tranh chấp cốt lõi của vụ án, từ việc thiếu bằng chứng đến sự đùn đẩy trách nhiệm liên tục của các cơ quan hành chính; từ áp lực truyền thông đến sự giằng xé bên bờ vực sụp đổ tâm lý của đương sự.

Cô chỉ nhắc qua loa vài câu về những áp lực cá nhân mà cô phải đối mặt, ví dụ như nhận được thư đe dọa nặc danh, hay việc cảnh sát khuyên cô tránh đi lại một mình trong thời gian diễn ra phiên điều trần.

Phần lớn thời gian, cô dành để nói về những vấn đề mang tính vĩ mô, cố tình thu hẹp vai trò của bản thân trong vụ án.

Đến phần kết, cô nói chậm lại.

“Access to justice, should not depend on who you are.” (Quyền tiếp cận công lý không nên phụ thuộc vào việc bạn là ai.)

“Justice is patient.” (Công lý cần có thời gian.)

Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng.

Tống Kha ngồi dưới ghế khán giả, không hề vỗ tay.

Vẻ ngoài anh tỏ ra dửng dưng, nhưng ẩn sâu bên trong lại là một cuộn sóng trào dữ dội.

Anh có thể nghe rõ từng nhịp đập của trái tim mình.

Thình thịch.

Thình thịch.

Thình thịch.

Từng tiếng vang dội như sấm truyền, tưởng chừng có thể xé nát cả lồng ngực.

Dư Thanh Hoài dường như chẳng thay đổi chút nào, vẫn là cô của ngày xưa, không biết sợ là gì, dùng sức lực nhỏ bé của mình để chống lại mọi bất công mà cô cho là sai trái.

Anh không thể không liên tưởng bài phát biểu của cô với những chuyện đã qua.

Cũng không thể không nghĩ rằng, bản thân mình năm xưa, rất có thể cũng chỉ là một trong muôn vàn những vật cản mà Dư Thanh Hoài đã nhắc đến.

Và anh cũng giống như một quân cờ bị vứt bỏ sau khi bị lợi dụng xong, hay nói cách khác, giống như một hòn đá cản đường đã bị hất văng, để Dư Thanh Hoài đạt được mục đích cuối cùng của mình.

Trái tim anh nhói lên từng cơn đau đớn, như bị ai đó bóp nghẹt.

Tại sao Dư Thanh Hoài lại trở nên như thế này.

Ở cô, dường như vẫn thấp thoáng hình bóng của thuở mới quen, cô giống như một hòn đá cứng cỏi và ngang bướng.

Tống Kha đăm đăm nhìn người phụ nữ trên sân khấu.

Toàn bộ ánh sáng trong phòng tiệc đều như tụ lại quanh cô.

Cô giờ đây vẫn cứng cỏi như thế, nhưng đã trở thành một viên kim cương.

Cô đang tỏa sáng.

Tống Kha gần như chán ghét chính mình lúc này, khi không thể rời mắt khỏi Dư Thanh Hoài.

Chẳng có, chẳng có một chút tiến bộ nào cả.

Ngoại truyện 5 : Đạt thành tâm nguyện

Ngoại truyện 5 : Đạt thành tâm nguyện

Mọi chuyện hoàn toàn đi ngược lại với những gì Tống Kha đã dự tính.

Trong kế hoạch của anh, khi đứng trước mặt Dư Thanh Hoài một lần nữa, anh nhất định phải mang dáng vẻ bình tĩnh, trưởng thành, ung dung và đầy tự tin.

Chứ không phải mất kiểm soát hoàn toàn như bây giờ.

Kể từ lúc biết tin Dư Thanh Hoài ra nước ngoài, anh đã cảm thấy mình như một kẻ bị vứt bỏ. Mọi câu chuyện mà anh từng đinh ninh là bắt nguồn từ “tình yêu”, hóa ra đều là dối trá.

Những ký ức ngọt ngào nay đã biến dạng, hóa thành một thứ vật chất đen đặc, nhầy nhụa và mờ mịt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận