Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Quân Ngôn bị cô làm cho giận quá hóa cười, anh quơ quơ miếng đệm ngực lót giữa cổ tay với còng tay, nhìn cô như thể đang nhìn một trò đùa.

“Tìm người bắt cóc tôi, bỏ thuốc tôi rồi nói là cô sẽ đối xử tốt với tôi sao?”

Người phụ nữ trước mặt này đã vượt quá nhận thức của anh. Chu Quân Ngôn thật sự hy vọng có thể nhắm mắt lại và sau khi mở mắt ra phát hiện mọi thứ chỉ là một cơn ác mộng.

“Đó là…… Đó là bởi vì anh không để ý tới em, còn vừa nói vừa cười với người phụ nữ khác nên em mới phải làm như vậy. Nếu anh có thể nghĩ từ một góc độ khác, em chỉ là muốn thay đổi cách thức có hiệu quả hơn để đẩy nhanh tiến độ giữa hai chúng ta mà thôi.”

Anh mỉa mai “Làm trò cười cho thiên hạ”.

“Cô không phải nghĩ mà là làm trực tiếp.” Đôi đồng tử đen nhánh của anh không có một chút độ ấm, chỉ có chế giễu.

Cố Nhan vờ như nghe không hiểu những lời nói châm chọc của anh, ánh mắt vẫn như cũ tràn đầy tình yêu nhìn về phía anh.

“Bạn em đã đảm bảo với em là thuốc kia không có tác dụng phụ, em cũng ngửi cả đêm cùng với anh đấy, em sẽ không bao giờ tổn thương anh.”

Nói chuyện tiếp với cô thì anh sẽ điên mất.

“Nhiều lời vô ích, cứ trói tôi như vậy đi, để xem cuối cùng cô sẽ được cái gì.”

Chu Quân Ngôn đơn giản nhắm mắt lại, xem như bản thân đã chết.

Cố Nhan sợ nhất là người khác xem cô là không khí, hơn nữa, cô làm anh chướng mắt như vậy sao?

Cô đứng ở bên người Chu Quân Ngôn chán nản hỏi:

“Anh thật sự không cần suy nghĩ thêm sao? Chúng ta có thể thử trong một năm cũng được mà? Nếu sau một năm mà anh vẫn không thể thích em thì đến lúc đó em tuyệt đối sẽ không dây dưa với anh.”

Chu Quân Ngôn hít sâu một hơi, hoàn toàn không để ý tới cô, Cố Nhan ở bên tai anh tiếp tục cò kè mặc cả:

“Nếu không thì nửa năm vậy, anh cảm thấy thế nào? Thật ra sáu tháng anh nhẫn nhịn một chút là sẽ qua nhanh thôi.”

Cô cảm thấy mình năn nỉ cầu xin thật đáng thương, trong lòng dâng lên một chút khổ sở, như thể cô mới là người bị hại vậy.

“Tóm lại không thể ngắn hơn được……”

Cô chờ mong trong thất vọng mà nhìn đôi mắt đang nhắm nghiền của Chu Quân Ngôn.

Hai tay Cố Nhan ôm ngực, ngồi khoanh chân trêи sàn phòng ngủ với khuôn mặt khổ sở.

Chu Quân Ngôn không hề cho cô một chút phản ứng trong suốt bốn giờ đồng hồ, căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Cô vừa đói vừa cảm giác trống rỗng, nhưng Chu Quân Ngôn không muốn ăn gì, cô cảm thấy cô cũng nên nhịn cùng anh.

Tuy nhiên cô ngửi thấy mùi gì đó trêи người nên không thể không đi tắm một cái, nhưng kết quả thiếu chút nữa ngất đi trong phòng tắm vì tuột huyết áp.

Cố Nhan sờ sờ bụng lép xẹp, dường như không thể kiên trì được nữa.

Cô nhìn người trêи giường, áo sơ mi nửa hở, tóc tai rối bời, rất có dáng vẻ đẹp trai hào phóng.

Câu thành ngữ “Sắc đẹp thay cơm” đúng là không sai chút nào, cô cảm thấy bớt đói hẳn.

Ánh mắt cô miên man nhìn từ chân mày anh xuống dưới, cuối cùng dừng lại trêи môi anh.

Khuôn mặt Cố Nhan nhăn lại lần nữa, cô thở dài một hơi, rót một ly nước từ phòng khách, ngồi xổm bên giường và dỗ dành anh.

“Uống một chút nước được không? Môi anh đều bong tróc cả rồi.”

Chu Quân Ngôn chỉ cần nghe thấy giọng cô thì mày đã nhíu lại, anh mím chặt đôi môi mỏng và từ chối hợp tác.

Cố Nhan mếu máo đưa ly nước đến bên miệng của anh, anh liền nghiêng đầu né tránh.

Cố Nhan cảm thấy nếu cô là đàn ông, cô đã có thể nói: “Anh không uống, là muốn em dùng miệng đút anh uống sao?” Nói xong liền chiếm tiện nghi của Chu Quân Ngôn.

Đáng tiếc cô lại là phụ nữ, lời kia vừa thốt ra thì nói không chừng Chu Quân Ngôn có thể sẽ nhấc chân đá bay cô……

Nhìn vào vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của anh, Cố Nhan biết anh đã nhẫn nại đến cực hạn rồi.

“Vậy được rồi, chờ khi nào anh khát hoặc đói thì kêu em nhé.” Cô thật sự hết cách với anh rồi.

Chu Quân Ngôn lúc này lại mở bừng mắt.

Lông mi của anh vừa dài vừa đen, giống như lông mi của trẻ em. Nếu không phải sự thờ ơ lạnh lùng khó có thể bỏ qua trong mắt anh thì Cố Nhan thật sự muốn vươn tay ra sờ xem có phải là thật hay không.

Cố Nhan bắt gặp ánh mắt của anh, cô thấy Chu Quân Ngôn mỉm cười, chỉ là nụ cười kia tràn đầy nhạo báng và lạnh lùng.

Cô chán nản rời khỏi phòng, cô thừa nhận hiện tại cô đang vô cùng rối rắm.

Có phải là nên thả anh ấy ra không? Hóa ra chơi cầm tù cũng không phải là việc dễ dàng như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận