Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

bộ là váy ngắn.
Thời tiết lạnh mặc quần dài, nóng mặc quần ngắn.
Đường Đường nhìn sơ qua dự báo thời tiết, nhiệt độ cao nhất hôm nay có thể lên đến ba mươi độ.
Cô dùng kem chống nắng thoa toàn bộ vùng da lộ ra bên ngoài hết một lần sau đó mới thay quần áo.
Đường Đường chọn bộ váy ngắn kia, dù sao bên ngoài cũng nóng như vậy.
Minh Thiếu Diễm ngồi trên sô pha chờ Đường Đường xuống.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn theo bản năng quay đầu.
Váy đánh golf không được xem là quá ngắn, độ dài này bình thường, chỉ là chân Đường Đường quá dài, váy khi mặc lên người liền thấy ngắn hơn so với người thường không ít.
Trước đây trong nhà Đường Đường đều trang điểm vừa đủ, ngay cả đồ ngủ ngắn nhất cũng là quần chín tấc.
Trước giờ Minh Thiếu Diễm vẫn luôn cảm thấy như vậy có chỗ nào không thích hợp.
Nhưng hôm nay vừa quay đầu, nhìn hai chân thon dài thẳng tắp, trắng bóng, Minh Thiếu Diễm mất tự nhiên quay đầu lại.
Đường Đường buộc tóc đuôi ngựa, đội mũ đi qua,
“Chú nhỏ, chúng ta đi thôi.”
Minh Thiếu Diễm:……
Hắn thật muốn kêu Đường Đường lên thay quần áo.
Chỉ là vừa nhìn ánh nắng bên ngoài, Minh Thiếu Diễm lại cảm thấy mình đang làm khó cô.
Thôi được rồi.
Minh Thiếu Diễm ngồi dậy, mắt nhìn thẳng đi về phía trước,
“Đi thôi.”
Bạn chơi golf với Minh Thiếu Diễm chỉ cố định mấy người, trong đó có Thẩm Minh Vũ.
Mỗi ngày Thẩm Minh Vũ ăn chơi sa đọa nhưng lại rất thích golf.
Hôm nay cũng như mọi ngày hắn ta lắc la lắc lư tới sân golf, có điều lần này từ xa đã thấy một cặp chân dài.
Đôi mắt chó có chút không dời ra nổi.
Hắn ta đã gặp qua rất nhiều phụ nữ, chơi đùa với người mẫu cũng không ít nhưng chưa từng gặp qua tỉ lệ nào tốt như vậy.
Thẩm Minh Vũ nhất thời nổi lên hứng thú, bên môi giương lên một nụ cười đi qua muốn mở miệng tiếp đón, kết quả phát hiện đó là Đường Đường.
Đúng là kinh hỉ ngoài ý muốn.
Đã nửa tháng không gặp, Thẩm Minh Vũ thật ra đã sắp quên Đường Đường, không ngờ hôm nay lại gặp.
Nhìn khuôn mặt này, eo này, chân này.
Thật sự cực phẩm.
Tim lại bắt đầu ngứa.
Nhưng Đường Đường không giống những người phụ nữ khác, Thẩm Minh Vũ không có can đảm dụ dỗ cô lên giường như họ, nếu không Minh Thiếu Diễm sẽ phế hắn mất.
Thế nên khi đối mặt với Đường Đường, Thẩm Minh Vũ liền giả bộ vài phần bộ dạng của chính nhân quân tử, kinh ngạc đi qua chào hỏi cùng Đường Đường,
“Tiểu Đường Đường, chủ nhỏ cháu mang cháu tới?”

“Ừm”
, Đường Đường không dấu vết lùi về sau.
Thẩm Minh Vũ, toàn thân người này đều mang theo mùi háo sắc, Đường Đường không muốn cách hắn ta quá gần.
Nhưng nhìn quanh không thấy Minh Thiếu Diễm, cô không thể trực tiếp rời khỏi, vì thế cầm gậy đánh golf nói,
“Tôi đi chơi đây.”

“Tôi dạy cho cháu?”

“…
Không cần.”
Tôi biết.
Thẩm Minh Vũ cũng cầm một cây gậy đánh golf khác, đặt một quả bóng lên mặt đất sau đó đánh đi chuẩn xác vào lỗ.
Đường Đường có chút kinh ngạc, không nghĩ tới thì ra kỹ thuật của Thẩm Minh Vũ cũng không tệ.
Thẩm Minh Vũ cong cặp mắt đào hoa,
“Chú nhỏ của cháu không chừng đã đi gặp người ấy rồi.
Để tôi dạy cháu chơi một chút…”
Gặp người ấy?
Gặp ai?
Có nói là Tưởng Dung.
Dường như cảm nhận được gì đó, Đường Đường đột nhiên quay đầu, cô không thấy Tưởng Dung nhưng thấy Minh Thiếu Diễm.
Không biết Minh Thiếu Diễm từ đâu đem một chén trái cây đã được xử lý xong đến, bên cạnh trái cây còn có cái nĩa nhỏ.
Ánh mắt thâm thúy dừng trên người Thẩm Minh Vũ bên cạnh cô làm Thẩm Minh Vũ chợt rợn người một cái.
Sau đó Minh Thiếu Diễm nhìn Đường Đường nói,
“Lại đây ăn một ít trái cây đi, bổ sung nước.”
Được!
Đường Đường buông gậy đánh golf xuống, lập tức cách xa Thẩm Minh Vũ.
Theo Minh Thiếu Diễm đến bàn nhỏ bên cạnh ăn trái cây, ăn một hồi, Đường Đường hơi do dự xiên một miếng dưa hấu đưa tới bên miệng Minh Thiếu Diễm.
Mày Minh Thiếu Diễm nhíu lại như muốn từ chối nhưng vẫn nghiêng về phía trước ăn.
Thẩm Minh Vũ hứ một tiếng, đứng từ xa cảm thán, quan hệ giữa hai chú cháu này có phải tốt quá rồi không?
Nhưng nghĩ đến thân thế của Minh Thiếu Diễm, lại nhớ hoàn cảnh của Đường Đường…
Có lẽ vì hai người đều khuyết thiếu tình cảm cho nên quan hệ mới tốt như vậy.
Đường Đường ăn trái cây xong lại nhìn thoáng về phía Thẩm Minh Vũ.
Minh Thiếu Diễm đứng lên,
“Đi thôi, chú dạy cho cháu.”
Đường Đường cười tủm tỉm đứng lên,
“Cảm ơn chú nhỏ.”
Khóe miệng Minh Thiếu Diễm hơi cong, cầm lấy cây gậy,
“Đứng vững, hai chân song song rộng bằng vai…”
Mấy người bạn cùng nhau hẹn chơi đánh golf thấy cảnh này từ xa, một đám tấm tắc bảo lạ.
Từ khi nào Minh Thiếu Diễm lại kiên nhẫn như vậy?
Sau đó bọn họ nhìn chằm chằm Thẩm Minh Vũ bên cạnh đang đứng nhìn,
“Thẩm nhị, cậu không phải rồi.”
Thẩm Minh Vũ chớp chớp mắt,
“Không phải cô ấy rất xinh đẹp sao?”

“Đó là cháu gái Minh Thiếu Diễm.”
Một người bạn nhắc nhở.
“Hứ”
, Thẩm Minh Vũ thu hồi tầm mắt,
“Chỉ nhìn thôi.”
Đúng là người đẹp khiến người ta thấy cảnh đẹp ý vui, nhưng trừ chuyện đó ra, hành động tránh né của Đường Đường càng khiến Thẩm Minh Vũ thấy hứng thú hơn.
Mọi người chơi xong vốn nên về, Thẩm Minh Vũ chủ động rủ đi ăn cơm.
Thời gian này vừa lúc đến giờ cơm nên mọi người đều không từ chối, vì thế bốn năm người đến một nhà hàng cơm Tây.
Thẩm Minh Vũ là khách quen đương nhiên chọn được chỗ tốt nhất.
Minh Thiếu Diễm để Đường Đường ngồi trong góc còn hắn ngồi bên cạnh.
Thẩm Minh Vũ tâm tình rất tốt ngồi đối diện Đường Đường.
Đều là người quen, không khí rất tốt, sau đó còn uống thêm chút rượu vang đỏ.
Cơm ăn được một nửa, Minh Thiếu Diễm chú ý thấy sắc mặt Đường Đường có chút kỳ lạ.
Hỏi cô làm sao vậy, Đường Đường mang vẻ mặt phức tạp nhìn hắn, yên lặng một lát lại lắc đầu.
Minh Thiếu Diễm nghi hoặc nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Hôm nay vận động nửa ngày, hiện tại được ngồi nên hắn lười biếng thả lỏng người xuống.
Minh Thiếu Diễm tự nhiên đem chân trái đặt lên đầu gối chân phải.
Kết quả giây tiếp theo liền phát hiện có mũi giày chạm vào chân hắn.
Minh Thiếu Diễm chỉ nghĩ do vô tình nên không để ý nhưng không nghĩ đến cái con hát này lại nhẹ nhàng cọ cọ cẳng chân hắn, cực kỳ lẳиɠ ɭơ vẽ vài vòng.
Mũi giày da cứng rắn, nhất định không phải phụ nữ.
Nhớ tới ánh mắt Đường Đường, lại nhìn đối mắt đào hoa lả lơi của Thẩm Minh Vũ ở đối diện.
Mặt Minh Thiếu Diễm đen lại.
Quen biết Thẩm Minh Vũ hơn hai mươi năm, Thẩm Minh Vũ trụy lạc tới mức nào Minh Thiếu Diễm đều nghe từ trong miệng người khác.
Chỉ là hắn thanh tâm quả dục nhiều năm, đối với mấy chuyện này đều không có hứng thú, cũng không thích nghe.
Thẩm Minh Vũ biết Minh Thiếu Diễm không thích nghe mấy chuyện dơ bẩn đó nên ở trước mặt Minh Thiếu Diễm, hắn ta đều im bặt không nhắc tới miễn cho bị Minh Thiếu Diễm mắng.
Không nói tới những việc này, dù sao mặc kệ hắn ta muốn chơi thế nào không được.
Minh Thiếu Diễm đâu phải anh cả hắn ta, có quản cũng không được.
Trước kia Thẩm Minh Vũ từng trêu ghẹo đến mức một thiên kim nhà giàu tự sát, có thể thấy được lá gan Thẩm Minh Vũ không nhỏ.
Nhưng dù vậy Minh Thiếu Diễm thật sự không nghĩ tới, Thẩm Minh Vũ dám đặt tâm tư lên người Đường Đường.
Đường Đường nhà hắn mới mười tám tuổi!
Đương nhiên chuyện này không phải trọng điểm, trọng điểm là dù Đường Đường mười tám tuổi hay hai mươi tám tuổi thì cô đều không phải là người Thẩm Minh Vũ có thể nhúng chàm.
Thẩm Minh Vũ quyến rũ Đường Đường là thật sự lấy kết hôn làm tiền đề để yêu đương?
Hay là hắn ta xem cô giống như những cô gái khác, muốn dụ dỗ cô lên giường?
Nếu là vế trước, Minh Thiếu Diễm sẽ quăng cho Thẩm Minh Vũ ba chữ, cậu không xứng.
Nếu là vế sau…
Ha ha, xem ra ngày tàn của Thẩm Minh Vũ không còn xa.
Ngay lập tức, ánh mắt Minh Thiếu Diễm nhìn Thẩm Minh Vũ đã vô cùng vô cùng không có ý tốt.
Nội tâm hắn cũng nghĩ ra vô số cách tiêu diệt Thẩm Minh Vũ.
Thẩm Minh Vũ không nghĩ tới, vừa rồi cợt nhả một cái lại cợt nhả sai người.
Thẩm Minh Vũ chỉ cảm thấy Đường Đường quả nhiên không giống với những nữ sinh khác, khi đối mặt với hắn ta vẫn mặt không đổi, tim không loạn.
Thú vị.
Có lẽ là sắc đẹp mà mờ mắt, Thẩm Minh Vũ hoàn không phát hiện trên người Minh Thiếu Diễm đang tỏa ra áp suất cực thấp.
Lúc cơm nước xong, trước khi rời đi hắn ta còn định cùng nói chuyện với Đường Đường nhưng bị Minh Thiếu Diễm lạnh lùng liếc một cái bức lui về.
Chờ khi trở lại chiếc xe thể thao màu đỏ phô trương của mình, Thẩm Minh Vũ vân không hiểu.
Rõ ràng khi ăn cơm còn rất tốt mà sao bỗng nhiên lại thay đổi sắc mặt?
Không lẽ Minh Thiếu Diễm phát hiện mình có tư tâm với Đường Đường?
Không thể nào, trước mặt Minh Thiếu Diễm mình rất an phận mà.
Hơn nữa trông Đường Đường cũng không loại người sẽ đem cả chuyện này kể cho chú nghe.
Tên Minh Thiếu Diễm kia lại làm sao vậy?
Có điều tính cách Minh Thiếu Diễm chính là như vậy, quen cậu ta hơn hai mươi năm liền Thẩm Minh Vũ chưa từng thấy Minh Thiếu Diễm cười, ngược lại cậu ta làm mặt lạnh là chuyện hết sức bình thường.
Thẩm Minh Vũ hoàn toàn không nghĩ tới sau này sẽ xảy ra chuyện gì.
– — Giữa trưa ba ngày sau, Đường Đường cùng đám Đổng Ngọc, Phong Thiên Dương ăn cơm.
Đột nhiên Phong Thiên Dương kể chuyện bát quái cho bọn cô nghe,
“Mọi người còn nhớ anh hai Thẩm không?”

“Anh hai Thẩm nào?”
Đổng Ngọc hoàn toàn không nhớ.
Đường Đường nhướng mày,
“Thẩm Minh Vũ?”

“Đúng đúng đúng, chính là anh ấy.”
Thấy Đổng Ngọc còn chưa nhớ, Đường Đường nhắc nhở cô ấy,
“Chính là người chạy chiếc xe thể thao màu đỏ trước cửa quán bar ngày đó.”

“À à à”
, cuối cùng Đổng Ngọc cũng nhớ, “Vẻ ngoài rất đẹp trai, đáng tiếc nhìn quá lẳиɠ

Bình luận (0)

Để lại bình luận