Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh nắng ban mai của ngày Chủ nhật len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu những vệt sáng lấp lánh lên sàn nhà. Long là người tỉnh giấc trước. Cậu không mở mắt ngay, chỉ lẳng lặng tận hưởng cảm giác tuyệt vời đang bao bọc lấy mình. Cơ thể Minh An mềm mại, ấm nóng đang cuộn tròn trong lồng ngực cậu, mái tóc bạch kim xõa tung trên cánh tay cậu, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của dầu gội và mùi hương đặc trưng của riêng cô.

Cậu khẽ mở mắt, nhìn xuống gương mặt xinh đẹp đang say ngủ. Đôi môi cô hơi hé mở, hàng mi dài cong vút khẽ rung động theo từng nhịp thở đều đặn. Vẻ quyền lực, sắc bén của một CEO đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một cô gái mười tám tuổi với nét mặt bình yên và có phần yếu đuối. Trên chiếc cổ trắng ngần và bờ vai thon thả của cô vẫn còn lờ mờ vài dấu hôn đỏ ửng, những chiến tích ngọt ngào từ đêm qua. Long bất giác mỉm cười, một cảm giác chiếm hữu và yêu thương dâng lên mạnh mẽ trong lồng ngực. Đây là cô gái của cậu, là bạn gái, là đối tác, là cả thế giới của cậu.

Cậu nhẹ nhàng gỡ tay mình ra, cố gắng không làm cô thức giấc. Nhưng ngay khi cậu vừa nhổm người dậy, một tiếng rên khẽ đã vang lên từ bên cạnh.

“Ưm…” Minh An nhíu mày, từ từ mở mắt. Đôi mắt cô có chút mơ màng, mất vài giây để định hình xem mình đang ở đâu. “Mấy giờ rồi?”

“Còn sớm, em ngủ thêm đi,” Long đáp, giọng dịu dàng.

Minh An không nói gì, chỉ thử cựa mình ngồi dậy. Nhưng ngay lập tức, một cơn đau nhức từ phần thân dưới truyền lên khiến cô phải nhăn mặt, cả cơ thể mềm nhũn đổ ập trở lại giường.

“A… Tên khốn nhà anh,” cô lườm Long, giọng nói vừa có chút hờn dỗi vừa có chút làm nũng. “Tội đồ! Bắt đền anh đấy.”

Long cười khổ, gãi gãi đầu. Cậu biết đêm qua mình đã có phần hơi quá trớn. “Được rồi được rồi, là lỗi của anh. Em muốn đền bù thế nào cũng được.”

“Hừ,” Minh An bĩu môi, nhưng trong ánh mắt lại lấp lánh ý cười. “Tạm tha cho anh đấy. Giờ thì bế tôi vào nhà tắm đi. Cả người dính nhớp khó chịu quá.”

“Tuân lệnh, thưa Nữ hoàng,” Long tinh nghịch cúi đầu, rồi cẩn thận luồn tay xuống dưới lưng và khoeo chân cô, bế thốc cô lên.

“Á! Anh làm cái gì vậy?” Minh An la lên khe khẽ, vội vàng vòng tay qua cổ cậu vì sợ ngã.

“Thực hiện yêu cầu của Nữ hoàng thôi,” Long nháy mắt, bế cô đi thẳng vào nhà tắm.

Cậu đặt cô ngồi lên thành bồn tắm một cách nhẹ nhàng rồi bắt đầu xả nước ấm. Trong lúc chờ nước đầy, cậu cũng nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần đùi duy nhất trên người mình. Minh An ngồi đó, không hề che đậy mà cứ thản nhiên nhìn cơ thể cường tráng của cậu, đặc biệt là con quái vật vẫn còn đang trong trạng thái ngái ngủ giữa hai chân.

“Nhìn gì mà ghê vậy?” Long cười trêu. “Chưa đủ sao?”

“Ai thèm chứ,” Minh An đỏ mặt, quay đi chỗ khác.

Khi nước đã đầy bồn, Long cẩn thận bế cô vào trong. Làn nước ấm áp ngay lập tức bao bọc lấy cơ thể, xua đi phần nào cảm giác mệt mỏi. Long ngồi xuống phía sau, để cô tựa vào lồng ngực vững chãi của mình.

Cậu cầm lấy chai sữa tắm, đổ một ít ra tay rồi bắt đầu nhẹ nhàng xoa khắp người cô. Bàn tay cậu lướt qua tấm lưng trần mịn màng, qua bờ vai thon thả, rồi vòng ra phía trước, xoa nắn cặp tuyết lê căng tròn.

“Ưm…” Minh An khẽ rên lên, cả người mềm nhũn ra trong vòng tay cậu. Sự chăm sóc dịu dàng này khiến cô cảm thấy vô cùng dễ chịu.

“Thoải mái không?” Long thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm.

Minh An không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, tựa đầu ra sau, vai chạm vào lồng ngực cậu, nhắm mắt lại tận hưởng. Long mỉm cười, tiếp tục công việc của mình. Cậu kỳ cọ cho cô một cách tỉ mỉ, cẩn thận, như đang lau chùi một báu vật vô giá. Thậm chí, cậu còn giúp cô gội đầu, những ngón tay luồn vào mái tóc bạch kim, mát-xa nhẹ nhàng cho da đầu cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận