Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ vì bị vợ cũ chặn số, một Phó Nhược Hằng cao ngạo lạnh lùng từng nói cả đời này cũng sẽ không yêu cô. Vậy mà lại vì một cuộc gọi mà không ngủ suốt ba ngày ba đêm.

Đến lúc này hắn đã thực sự hiểu được cảm giác của Trình Ý lúc đó. Thực ra cô đã từng bỏ ra nhiều thời gian hơn cả hắn, kiên nhẫn hơn cả hắn nấu cho hắn những món ăn hắn thích, ngồi nhìn đồng hồ hằng đêm mong hắn có thể quay về ăn với cô một bữa cơm.

Nhưng… lúc nào cũng vậy, hắn đều không trở về, thức ăn đều phải đem bỏ vào sọt rác. Mỗi một lần như vậy, còn như là gạt bớt đi chút tình cảm cô dành cho hắn vậy.

Đáng tiếc bây giờ đã muộn rồi! Người đã bị anh đuổi đi, đến ngay cả một người chờ đợi anh ăn cơm cũng không có.

Mấy năm nay dạ dày của Phó Nhược Hằng cũng không tốt lắm, thường xuyên bị đau. Hắn mới nhớ đến, lúc trước Trình Ý từng thường xuyên gọi điện nhắc hắn chú ý ăn uống, không bỏ bữa, bớt hút thuốc lại kẻo hại sức khỏe.

Lúc đó hắn cho là cô lắm lời, cho là cô lo thừa thãi. Đến bây giờ hắn mới phát hiện ra là cô không lo thừa thãi, bao tử của hắn càng lúc càng tệ hơn.

Trong đêm tối, đột nhiên hắn thấy thèm một bát canh nóng của cô. Nếu như năm đó cô nói người nấu bát canh cho hắn là cô, có lẽ là hắn đã không đối xử tàn nhẫn với cô như vậy.

Nhưng đáng tiếc là trên đời không có hai chữ “nếu như”, cho nên khi hắn quay đầu lại chỉ thấy một người khác đã thay hắn đối xử dịu dàng với cô rồi.

Hắn nằm đó với vẻ mặt thật ảm đạm, ngước mắt lên, thấy chiếc đèn chùm trên đầu, tất cả những thứ trong căn biệt thự này đều gắn đến sự tồn tại của cô.

Phó Nhược Hằng thật sự không hiểu là mình bị làm sao, đã ly hôn hơn hai năm, sao đột nhiên hôm nay lại cảm thấy đau lòng đến như thế?

Hai ngày sau Trình Ý lại đi làm bình thường, giống như thể không có chuyện gì xảy ra mà bước vào công ty. Chỉ là không ngờ ở thang máy đã đụng phải Phó Nhược Hằng.

Cảm giác xấu hổ khi gặp lại người mà mình đã chặn số như thế nào, Trình Ý cũng chưa từng nghĩ qua. Chỉ là cô nhìn thấy anh, định lùi lại, lại đột nhiên bị người đàn ông kia nắm lấy cổ tay trực tiếp kéo vào trong.

Tình huống bất ngờ khiến cho cô ngã vào lồng ngực anh. Trình Ý ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người Phó Nhược Hằng vội vàng đẩy hắn ta ra.

“Phó tổng, tôi cảm thấy tôi vẫn là nên đi thang máy lần sau thì hơn.”

Nhìn thấy cô muốn rời đi, Phó Nhược Hằng liền xoay người ép cô vào trong góc thang máy, đứng chặn ngay trước mặt không cho cô bước đi.

“Vào cũng đã vào rồi, em sợ gì chứ?”

“Nhưng đây là thang máy chuyên dụng của tổng tài.”

“Đến phòng làm việc của tôi em còn chiếm dụng được nữa là cái thang máy.”

Rõ ràng là Phó Nhược Hằng cố tình, nhưng cô lại không thể phản bác, bởi vì hắn nói đâu có sai. Cô đâu có sợ hắn, cô chẳng qua là sợ mọi người thấy được lại bàn tán không hay.

Nhưng đã muộn rồi, cửa thang máy đã tự động đóng lại và di chuyển lên trên. Trình Ý chỉ có thể tức giận mà trừng mắt nhìn Phó Nhược Hằng.

“Phó tổng, từ khi nào mà anh lại trẻ con như thế? Có phải là anh cố ý trả thù tôi chuyện kia không?”

“Em nghĩ tôi nhỏ mọn như vậy ư? Em chặn tôi 33 lần, tôi đều không tính toán với em 33 lần, vẫn giữ em ở lại Phó thị, em lại nói tôi trẻ con sao? Có trẻ con nào mà biết làm chuyện người lớn như tôi?”

Phó Nhược Hằng đứng dựa sát vào người cô, bóng lưng hắn cao lớn, áo sơ mi trắng bên dưới lớp quần tây đen tạo nên một dáng vẻ cấm dục khó tả. Nhưng tại sao cô lại có cảm giác nguy hiểm đến như vậy.

Trình Ý bất giác lùi lại, có thể cảm nhận được ánh mắt người đàn ông đang len lỏi qua cổ áo cô. Trình Ý những năm nay đều ăn mặc rất phóng khoáng, ngay cả đi làm cô cũng mặc váy trễ vai duyên dáng tạo nên một dáng vẻ mê người khi vừa mới nhìn vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận