Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lệ Quân Sâm đứng dậy, kéo lại tấm chăn bị tuột cho cô, nhìn cô lần cuối rồi mới nhẹ chân nhẹ tay rời đi.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, Tống Tư Ngâm chậm rãi mở mắt.

Cô chạm tay lên giữa chân mày mình, dường như vẫn còn vương lại một chút xúc cảm ấm áp, rồi cô lại nhìn vào điện thoại.

Màn hình vẫn dừng ở khung chat với Lệ Quân Sâm, hai chữ “ngủ ngon” hiện lên đặc biệt rõ ràng.

Cô ngẩn người nhìn trần nhà, trong lòng như có thứ gì đó… đang lặng lẽ thay đổi.

———————–

Sáu giờ rưỡi tối, những tòa nhà văn phòng trong khu CBD vẫn còn vương ánh hoàng hôn trên những lớp kính.

Tại vị trí cạnh cửa sổ trong quán cà phê, Diêu Chấn Đình nhìn người đàn ông ngồi đối diện, đầu ngón tay khẽ mơn trớn thành ly Latte đã nguội lạnh.

Lệ Quân Sâm vừa vắt chiếc áo vest đen lên lưng ghế, lộ ra chiếc sơ mi màu xám đậm bên trong được ủi phẳng phiu.

Khi anh ngước mắt lên, độ xếch nhẹ nơi đuôi mắt luôn khiến Diêu Chấn Đình cảm thấy người đàn ông này không có ý tốt.

Đặc biệt là sau khi nghe thấy mấy chữ “Dự án khu nghỉ dưỡng phía Tây thành phố”.

“Chẳng phải trước đây cậu nói mảnh đất phía Tây đó không tốt, không muốn hợp tác sao?” Diêu Chấn Đình đẩy ly cà phê vào giữa bàn, sự kinh ngạc trong giọng nói không tài nào che giấu nổi.

Tháng trước tại buổi tiệc rượu của giới kinh doanh, Lệ Quân Sâm còn thẳng thừng nói trước mặt bao nhiêu người rằng hạ tầng khu vực phía Tây không theo kịp, tỉ lệ đầu tư và lợi nhuận quá thấp. Sao mới qua ba tuần mà thái độ đã quay ngoắt 180 độ thế này?

Lệ Quân Sâm không trả lời ngay, những ngón tay thon dài cầm chiếc thìa bạc, chậm rãi khuấy ly cà phê.

Khi anh ngẩng lên, ánh mắt lướt qua đường quai hàm đang căng cứng của Diêu Chấn Đình, giọng nói thản nhiên không nghe ra cảm xúc: “Bây giờ tôi đổi ý rồi.”

“Đổi ý?” Diêu Chấn Đình nhếch môi, giọng bỗng lạnh hẳn xuống, “Không phải là vì Tống Tư Ngâm đấy chứ?”

Câu nói vừa thốt ra, bầu không khí như bị luồng gió lạnh lùa qua.

Động tác khuấy cà phê của Lệ Quân Sâm khựng lại nửa giây, ngay sau đó anh đặt thìa xuống, hơi nghiêng người về phía trước, khuỷu tay chống lên mặt bàn, đầu ngón tay gõ nhẹ vào góc bàn: “Cậu chỉ cần nói muốn hợp tác hay không. Lệ thị sẽ gánh phần lớn vốn đầu tư, Diêu thị của các cậu chỉ cần phụ trách vận hành giai đoạn sau, rủi ro chúng tôi chịu bảy phần.”

Năm chữ “phần lớn vốn đầu tư” giống như một viên đá nhỏ ném vào lòng Diêu Chấn Đình.

Thực ra dự án phía Tây này anh ta đã nhắm đến nửa năm nay, chỉ sợ vốn đầu tư ban đầu quá lớn sẽ làm đứt gãy dòng tiền của công ty. Lời này của Lệ Quân Sâm chẳng khác nào đã gánh giúp rủi ro lớn nhất.

Yết hầu anh ta khẽ động, các ngón tay siết chặt một góc khăn trải bàn, nhưng trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh tối qua Tống Tư Ngâm cuộn mình trên sofa, vừa cười vừa bóc quýt cho anh ta.

Lông mi cô mềm mại, giọng nói cũng nhẹ nhàng, cô bảo đợi dự án ổn định sẽ cùng anh ta đi gặp bố mẹ.

Diêu Chấn Đình hít sâu một hơi, ngồi thẳng lưng, giọng điệu trở nên nghiêm túc: “Hợp tác thì được, nhưng tôi hy vọng cậu phải nhớ, Tống Tư Ngâm là bạn gái của tôi, tôi có dự định kết hôn với cô ấy, xin cậu đừng có ý đồ gì với cô ấy.”

Lệ Quân Sâm nhướng mày, đuôi chân mày trái khẽ hất lên, ánh mắt thêm vài phần hứng thú: “Sớm như vậy đã tính đến chuyện kết hôn rồi sao?”

Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn: “Những cô bạn gái trước đây của cậu, quen hơn nửa năm, chẳng phải cậu cũng không cưới đó sao? Lần trước cô làm thiết kế kia, cậu còn nói cô ấy cái tôi quá cao, không hợp sống chung mà.”

“Lần này không giống.” Diêu Chấn Đình lập tức phản bác, giọng chắc nịch, “Bố mẹ tôi giục gấp, hơn nữa Tư Ngâm khác họ. Cô ấy hiểu chuyện, lại thực tế.”

“Không định tìm hiểu thêm một thời gian nữa sao?” Lệ Quân Sâm bưng cà phê lên nhấp một ngụm, cái lạnh của đá dường như không làm giọng anh dịu đi: “Hôn nhân không phải chuyện nhỏ, lỡ như…”

“Không cần đâu.” Diêu Chấn Đình ngắt lời anh, ánh mắt càng thêm phần kiên định, “Tôi hiểu con người cô ấy, cô ấy không phải kiểu con gái có quá nhiều tâm cơ. Chỉ cần cô ấy không ngoại tình, không làm chuyện gì quá giới hạn, cô ấy sẽ là một người vợ tốt, cũng có thể giúp tôi quán xuyến gia đình.”

Lệ Quân Sâm nghe xong, bất chợt khẽ cười một tiếng. Tiếng cười rất nhẹ nhưng lại giống như một cây kim nhỏ, đâm vào lòng Diêu Chấn Đình khiến anh ta thấy hoảng hốt.

Anh không đáp lại, chỉ nhấp thêm một ngụm cà phê.

“Tôi chỉ muốn biết, rốt cuộc cậu có muốn hợp tác hay không.” Anh đặt ly xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Diêu Chấn Đình, không còn vẻ lơ đãng như lúc nãy.

Diêu Chấn Đình im lặng vài giây, trong đầu nhanh chóng cân nhắc thiệt lợi.

Sức hấp dẫn của dự án phía Tây thành phố quá lớn, thực lực của Lệ thị lại rành rành ra đó, chỉ cần hợp tác thành công, Diêu thị ít nhất có thể thu được lợi nhuận ổn định trong hai năm tới.

Nhưng cứ nghĩ đến ánh mắt của Lệ Quân Sâm khi nhìn Tống Tư Ngâm – sự nồng nhiệt trong ánh mắt ấy đến giờ anh ta vẫn còn nhớ rõ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận