Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Câu trả lời thông minh, có trích dẫn cả lời dạy của thầy Minh đã khiến không khí hoàn toàn thay đổi. Vẻ mặt nghiêm nghị của thầy giãn ra, thay vào đó là một nụ cười nhẹ hiếm hoi.

“Xem ra hai em không chỉ học giỏi trên lý thuyết,” thầy nói. “Thầy rất hoan nghênh tinh thần khởi nghiệp và sự năng động này của sinh viên khoa Kinh tế. Thay vì cấm đoán, nhà trường luôn khuyến khích những mô hình có ích như thế này.”

Long và Minh An thở phào nhẹ nhõm.

“Tuy nhiên,” thầy Minh nói tiếp, “làm bất cứ việc gì cũng cần phải có quy củ. Việc hai em tự mở lớp học ở trung tâm văn hóa bên ngoài tuy không sai, nhưng nó chưa thể hiện được sự chuyên nghiệp và cũng không đảm bảo được uy tín lâu dài.”

Thầy ngừng lại một chút, rồi đưa ra một lời đề nghị khiến cả Long và Minh An đều phải sững sờ.

“Khoa có một vài phòng học nhỏ hiện đang bỏ trống vào các buổi tối và cuối tuần. Thầy có thể đề xuất với nhà trường cho dự án của các em mượn một phòng, hoàn toàn miễn phí. Đổi lại, lớp học của các em sẽ được coi là một Câu lạc bộ học thuật trực thuộc khoa. Các em sẽ nhận được sự bảo trợ về mặt hình ảnh từ khoa Kinh tế, và thỉnh thoảng, thầy hoặc các giảng viên khác có thể sẽ đến dự giờ để góp ý.”

Lời đề nghị này giống như một quả bom tấn nổ tung trong đầu Long và Minh An. Đây không còn là sự cho phép, mà là sự công nhận và hỗ trợ chính thức từ cấp cao nhất. Được khoa Kinh tế bảo trợ, danh tiếng và uy tín của lớp học sẽ tăng lên gấp bội. Họ sẽ không còn là một lớp học tự phát, mà là một tổ chức được công nhận.

“Thầy… thầy nói thật ạ?” Long lắp bắp, không tin vào tai mình.

“Thầy không có thói quen nói đùa với sinh viên,” thầy Minh mỉm cười. “Thầy nhìn thấy ở hai em không chỉ là điểm số, mà là tư duy và khát vọng. Khoa Kinh tế cần những sinh viên như vậy. Hãy xem đây là một sự đầu tư của khoa vào những tài năng tương lai. Hai em nghĩ sao?”

Minh An, sau vài giây choáng ngợp, đã nhanh chóng lấy lại phong thái của một CEO. Cô đứng dậy, cúi người một cách trang trọng.

“Thay mặt cho dự án, em xin chân thành cảm ơn thầy và khoa đã tin tưởng. Bọn em xin nhận lời đề nghị này ạ. Bọn em hứa sẽ không làm thầy và nhà trường thất vọng.”

Long cũng vội vàng đứng dậy, cúi đầu cảm ơn.

“Tốt,” thầy Minh gật đầu hài lòng. “Vậy chiều mai, hai em chuẩn bị một bản kế hoạch chi tiết về dự án, bao gồm mục tiêu, nội dung giảng dạy, kế hoạch phát triển… mang lên đây cho thầy xem. Thầy sẽ xem xét và làm thủ tục chính thức.”

“Dạ vâng ạ! Bọn em sẽ chuẩn bị ngay ạ!”

Rời khỏi văn phòng khoa, cả hai vẫn còn cảm thấy lâng lâng như đang đi trên mây. Bước ngoặt đến quá bất ngờ, quá lớn lao.

“Anh không thể tin được chuyện này,” Long nói, giọng vẫn còn run run vì phấn khích.

“Em đã bảo rồi,” Minh An quay sang, đôi mắt sáng rực lên vì tham vọng và niềm vui. Cô không kiềm chế được mà đưa hai tay lên ôm chầm lấy cổ Long, nhảy cẫng lên như một đứa trẻ. “Chúng ta sắp có văn phòng trong trường rồi! Anh thấy chưa! Đế chế của chúng ta đang lớn mạnh hơn từng ngày!”

Long bật cười sảng khoái. Cậu vòng tay ôm lấy eo cô, nhấc bổng cô lên xoay một vòng ngay giữa hành lang vắng. Tiếng cười trong trẻo của Minh An vang vọng khắp nơi.

“Được rồi, được rồi, thả em xuống,” Minh An vừa cười vừa nói sau khi được Long đặt xuống đất.

Họ nhìn nhau, cả hai đều thấy được niềm hạnh phúc và sự tự hào trong mắt đối phương. Giữa hành lang của khoa Kinh tế, Long nhẹ nhàng kéo cô lại gần, đặt lên môi cô một nụ hôn chớp nhoáng nhưng đầy ngọt ngào.

“Chúng ta về nhà thôi, CEO. Còn cả một bản kế hoạch đang chờ em đấy.”

“Đi thì đi,” Minh An cười, tự nhiên nắm lấy tay cậu. “Nhưng tối nay giảng viên phải ‘thưởng’ cho CEO một buổi mát-xa toàn thân đấy nhé.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận