Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt thâm thúy của Giản Việt trở nên nóng bỏng.

Động tác trên tay Hà Lạc hơi dừng lại, đột nhiên nhận ra được mình vừa nói một câu dễ gây hiểu lầm

Giản Việt không nói gì, đưa tay nhận lấy bình dầu gió kia, anh mở nắp chai ra, đổ một ít ra tay.

Mùi dầu gió cũng không quá dễ ngửi, vừa mở ra, mùi vị độc đáo kia liền khuếch tán đến toàn bộ không gian.

Tất cả các giác quan của Hà Lạc lại tập trung trên tay Giản Việt, anh đang xoa dầu gió đùi cô, động tác rất nhẹ, ngón tay vuốt ve da thịt cô, từng tấc lại một tấc, lực đạo từ nhẹ đến nặng.

“Shh…”

Hà Lạc đột nhiên hít một hơi khí lạnh.

Động tác của Giản Việt dừng lại, hỏi cô: “Chỗ này đau lắm sao? Hay là do tôi dùng sức quá mạnh? ”

Trái tim Hà Lạc đập thình thịch

Phải, nhưng cũng không phải…

Sức lực trên tay anh từ nhẹ đến nặng, nhưng anh luôn kiểm soát được và không khiến Hà Lạc cảm thấy khó chịu. Dần dần, ngoại trừ cảm giác đau mơ hồ ra, còn có thêm một ít thứ khác.

Nhiệt độ cơ thể từ lòng bàn tay truyền tới, vuốt ve da thịt, khiến chân Hà Lạc tê dại.

“Nếu như tôi làm cô đau, cô có thể nói với tôi.” Giản Việt trầm giọng nói.

Giọng nói của anh bất cứ khi nào cũng luôn mang theo cảm giác lạnh lùng của sự kiêng khem này.

Hà Lạc làm sao chịu được những lời này, cô cắn môi dưới, cố gắng làm cho phản ứng của mình không cần quá dữ dội.

Lòng bàn tay người đàn ông vẫn đang từng tấc từng tấc di chuyển lên trên, vết bầm tím ở gốc đùi cô, anh cũng tỉ mỉ chăm sóc.

Nhưng bắp đùi là một trong những bộ phận mẫn cảm nhất trên người Hà Lạc.

Khi đầu ngón tay Giản Việt di chuyển đến chỗ kia chậm rãi vuốt ve, Hà Lạc rốt cuộc không kìm nén được tiếng rên rỉ mềm mại kia, “A…..”

Sức lực trên tay Giản Việt nhẹ lại, hỏi cô: “Tôi dùng lực như vậy có được không? ”

Lời nói rất bình thường, nhưng trong đầu Hà Lạc toàn chứa phế liệu màu vàng*, cô hoàn toàn suy nghĩ lệch lạc.

*suy nghĩ thứ bậy bạ ấy =))))

Lúc Giản Việt ở trên giường có phải nói như thế này không?

Hà Lạc xấu hổ đỏ mặt, sợ suy nghĩ bẩn thỉu trong lòng bị người ta phát hiện, cô cắn môi dưới gật đầu, cũng không dám hé răng lung tung nữa.

Giản Việt giúp cô xoa bóp một lúc, rút ra mấy tờ khăn giấy giúp cô lau dầu gió còn dư trên đùi, vạt áo cô đã tuột xuống đến bên hông, lộ ra quần lót màu vàng nhạt bên trong, có thể thấy được hình dạng đầy đặn mập mạp của tiểu huyệt kia.

Giản Việt khẽ thu mắt lại: “Có phải buổi tối cô chưa ăn cơm đúng không? ”

“Đúng… Vừa định gọi cơm hộp, kết quả vừa đi ra khỏi phòng thì bị ngã”.

“Tôi xuống bếp nấu bát mì cho cô ăn nhé?”

Hà Lạc biết lời anh nói là có ý gì, nhưng lỗ tai không hiểu sao lại nghe thành ”tôi đút phía dưới cô ăn nhé”.

Đây là từ biến thái gì vậy…

“Hà Lạc?”

“A…” Hà Lạc phục hồi tinh thần lại, không tự chủ được nhìn lướt qua độ cong hơi phồng lên giữa háng đàn ông, ho khan: “Phòng bếp rất bừa bộn, người kia nói phải đến ngày mốt thay đường ống mới mới có thể khôi phục nước trong phòng bếp. ”

“Cho nên mấy ngày nay cô vẫn định gọi đồ ăn về?” Giản Việt nói: “Tài nấu nướng của Lâm Diệu Dương không tệ lắm, trong cửa tiệm có một đầu bếp nhỏ, lúc không bận đều là cậu ta làm bếp trưởng, tôi nghĩ cô đến đó ăn sẽ tốt hơn ăn ở quán. ”

Lâm Diệu Dương chắc là người trẻ tuổi trong cửa tiệm ngày đó.

“Anh khen cậu ta tay nghề tốt, vậy chắc là rất tốt rồi, nhưng như vậy có hơi phiền không?”

“Rất phiền, cho nên…” Đôi môi mỏng của Giản Viết khẽ nhếch lên, “Muốn cảm ơn tôi như thế nào đây? ”

“Anh muốn ăn cái gì, chờ chân tôi khỏe tốt rồi tôi lập tức sắp xếp nhá!”

“Không phải cái này.” Giản Việt lạnh nhạt nói.

Cái gì cơ? Hà Lạc cơ hồ muốn buột miệng hỏi ra, nhưng nhìn ánh mắt thâm thúy của anh lại nói không nên lời, tim cô đập như trống, không dám tùy tiện nghĩ lung tung trong lời nói của anh là có ý gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận