Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này Đào Đào lấy chén đũa ra, nghĩ đến một màn ở cửa sau lớp khi nãy gương mặt có chút nóng lên.

Dù đang ăn cơm nhưng lại thấy không ngon gì cả, cô nói “Dì ơi, chút nữa con cần lên mạng để làm bài tập.”

Tôn Tuệ Tuệ nghe vậy, lấy chìa khóa mở cái ngăn kéo ra, “Con dùng xong nhớ bỏ lại nhé, giữa trưa ngày mai dì sẽ đến khoá lại.”

Đào Đào “Dạ” một tiếng nhận lấy điện thoại.

Có Thẩm Dương ở trường học, Thẩm Mộng Viện ít nhiều gì cũng biết việc học của Đào Đào.

Tuy rằng hôm nay ở cửa WC nam trộm hôn Thời Thác một chút, còn bị Tào Kiến Ba nhìn thấy nhưng cô thấy Tào Kiến Ba không giống người sẽ đi khắp nơi rêu rao chuyện này.

Lúc trước cô cùng Thẩm Nghiên đánh một nam sinh lớp 12 đến bây giờ Thẩm Dương cũng không biết.

Vì thế chuyện này có lẽ Thẩm Dương cũng sẽ không biết.

Ngày thường Đào Đào rất ít gây chuyện ở trường, thành tích của cô luôn tốt nên Thẩm Dương chưa bao giờ lo lắng về cô. Nói về lo lắng, thì cũng là lo lắng cho Thẩm Nghiên.

Khó khăn lắm mới thi được vào ban 5, cũng may trường không có chế độ thay đổi lớp theo tháng, bằng không mấy kỳ kiểm tra tháng nhất định sẽ cậu kéo xuống.

Lúc này ăn cơm xong, Tôn Tuệ Tuệ thu dọn chén đũa rồi tạm biệt Đào Đào ra về.

Đào Đào ngồi ở bàn học, xác nhận tiếng khoá cửa vang lên cô gấp gáp lấy điện thoại ra đăng nhập vào Renren.

Cô đi vào khung chat với Giang Vọng, vội vội vàng vàng hỏi, “Đàn anh, tiết tự học buổi tối của các anh mấy giờ kết thúc vậy ạ?”

Cô cảm thấy hôm nay Thời Thác có vẻ rất tức giận.

Cô phải đến giải thích rõ ràng cho anh mới được.

Bằng không anh sẽ cho rằng cô là đứa con lả lơi ong bướm ai cũng thích.

Một lúc lâu sau, Đào Đào đã hoàn thành xong bài tập toán mà Giang Vọng vẫn chưa trả lời tin nhắn.

Cô không đợi được nữa rồi, trực tiếp đi tìm kiếm ID của Thời Thác nhưng tìm nửa ngày cũng không tìm ra.

Người này có lẽ không đăng ký Renren.

Đang lúc cô nằm trên bàn học thở ngắn than dài muốn từ bỏ thì điện thoại đột nhiên rung lên.

“8 giờ 30, sắp tan học rồi có chuyện gì không?”

Đào Đào ngước nhìn đồng hồ trên tường.

Vẫn còn hơn mười phút nữa mới 8h30.

Đào Đào vội vàng gõ một hàng chữ.

“Đàn anh, anh giúp em đưa đàn anh Thời Thác đến Ba Ba Bảo (巴巴堡)đối diện trường chờ em một lát được không? Em có chuyện muốn nói với anh ấy.”

Giang Vọng lúc này thừa dịp giáo viên không để ý đem điện thoại ném vào trong ngực Thời Thác, cười ranh mãnh, “Nè, đàn em đó muốn tìm mày.”

Thời Thác sửng sốt, cầm điện thoại lên nhìn.

Trên mặt chàng trai không có biểu tình, cũng không có ý định trả lời đem điện thoại ném trở về.

Giang Vọng thấy anh không trả lời, không khỏi hỏi anh, “Mày xem đi, Tiểu Đào này hình như đang rất gấp đó.”

Thời Thác đột nhiên nghiêng đầu trừng mắt một cái.

“Tiểu Đào?”

Giang Vọng sợ tới mức run người lên “Không, không phải mọi người đều gọi như vậy sao? Tao thấy bọn Tào Kiến Ba cũng kêu em ấy vậy mà.”

Thời Thác híp mắt, ngón tay thon dài nghịch cây bút trên tay, anh rũ mắt suy nghĩ một hồi lâu bỗng đứng dậy thu dọn cặp sách.

Giang Vọng ngơ ngác anh “Làm gì vậy? Tiết tự học buổi tối còn chưa kết thúc mà?”

Thời Thác không để ý đến tên này, xách cặp lên trực tiếp đi ra cửa sau.

Có lẽ do không có tiếng động gì lớn nên giáo viên trên bục giảng cũng không thèm nhìn xuống.

Giang Vọng thở dài, bắt đầu gõ bàn phím điện thoại, “Nó vừa đi ra khỏi lớp đó, em nhìn xem coi có thể gặp được không.”

Đào Đào không nghĩ ngợi gì nữa cầm chìa khoá đi xuống lầu.

Lúc này, Thời Thác đến nhà xe lấy xe rồi chạy ra khỏi khuôn viên nhà trường. Cơn gió đầu thu mang theo sự lạnh lẽo thổi tới quét bay mái tóc trên trán của anh.

Cô gái nhỏ mang dép lê, chạy nhanh về phía trước vì sợ mình tới không kịp. Gió thổi nhẹ luồng qua mái tóc dài của cô, mái tóc ở không trung tạo thành một vòng cung.

Đào Đào vừa mới chạy đến ngã tư đã thấy Thời Thác đang đạp xe chạy về hướng của cô.

Chiếc áo mi trắng tung bay trong gió dán vào trên người, phác họa ra đường cong cơ bắp.

Hai chiếc cúc áo ngay cổ được bung ra, lộ ra xương quai xanh sắc nét như nửa vầng trăng.

Đào Đào cười, giơ tay vẫy vẫy về phía anh, “Thời Thác!”

Thời khắc đó xung quanh giống như đều ngưng đọng lại, bên tai chàng trai chỉ còn lại giọng nói mềm mại và ấm áp của cô gái nhỏ.

Đôi chân anh duỗi ra dừng xe lại.

Thời Thác ngồi trên xe bình tĩnh nhìn cô, đôi mắt không lộ ra cảm xúc gì.

Đào Đào thấy anh dừng lại, chạy đến trước mặt anh rồi thở hồng hộc, trên mặt giờ cũng ửng đỏ lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận