Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

chậm rãi bị dụ dỗ.
Bất tri bất giác, thời gian đã qua hơn 11 giờ tối.
Phong Khinh Dương gọi cô vài câu mới kéo cô về được, cô ấy đưa điện thoại trên bàn cho cô,
“Điện thoại của cậu đang kêu vài lần rồi.”
Đường Đường nhận điện thoại, ba cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là Minh Thiếu Diễm.
Đường Đường uống rượu trái cây, đáng tiếc tửu lượng quá kém nên đầu hơi choáng.
Lúc này thấy cuộc gọi nhỡ trên điện thoại, trong lòng cô có chút vui vẻ.
Hơn mười ngày qua, Đường Đường chưa từng nhắc tới chuyện này, tuy không đề cập tới nhưng cô vẫn luôn nghiền ngẫm tâm tư của Minh Thiếu Diễm.
Mặc dù Minh Thiếu Diễm trốn tránh cô nhưng quan tâm của hắn không hề giảm, chuyện này làm Đường Đường an tâm không ít.
Bây giờ nhìn ba cuộc gọi trên điện thoại, trong mắt Đường Đường lộ ra ý cười, còn chưa cười xong, đã có cuộc điện thoại tới.
Đường Đường cảm thấy bản thân phải làm giá, điện thoại vang lên gần hai mươi giây cô mới nhận.
Minh Thiếu Diễm vừa nghe âm thanh hỗn loạn bên đầu dây bên kia, lại nghĩ đến ba cuộc gọi trước không ai nhận, vốn dĩ tâm tình không tốt càng thêm tồi tệ.
Hiện tại nghe được âm thanh mềm mại của Đường Đường, trong đầu càng nổi lửa.
Đột nhiên hắn nhớ bộ dạng uống say lần trước của Đường Đường, chất giọng mềm nhũn, hoàn toàn không giống bình thường, còn thích làm nũng.
Tưởng tượng Đường Đường như vậy ở cùng một đống người không biết là ai, thậm chí còn hơn 11 giờ, Minh Thiếu Diễm đứng ngồi không yên.
“Nên về rồi”
, Minh Thiếu Diễm cưỡng chế tức giận nhắc nhở Đường Đường.
“Vậy chú tới đón cháu.”

“…
Cháu đợi chút.”
Nửa tiếng sau, mọi người nhìn Đường Đường mặt đầy ý cười đứng lên,
“Chú nhỏ tớ tới đón tớ, tớ đi về trước.”
Vốn dĩ Phong Thiên Dương muốn nói mọi người đã thành niên rồi, còn quản nhiều như vậy, nhưng nghĩ đến mặt Minh Thiếu Diễm, cậu lập tức ngậm miệng.
Vì thế cậu chỉ có thể cùng Đổng Ngọc đỡ Đường Đường ra ngoài.
Chiếc Maybach quen thuộc ngừng trước cửa, hai người tưởng tài xế lái xe tới, kết quả vừa mở cửa liền phát hiện lại là Minh Thiếu Diễm.
Lắp bắp chào Minh Thiếu Diễm vài câu, lại đưa Đường Đường đưa cho Minh Thiếu Diễm.
Sau đó hai người nhanh chóng trốn, đôi mắt Minh Thiếu Diễm còn liếc cậu một cái rồi mới lên xe.
Đường Đường thật ra rất mệt.
Thi lớn học cường độ cao đã qua, lại chơi đến bây giờ, thậm chí còn uống rượu trái cây.
Tuy cô định sẽ ở trên xe nói chuyện với Minh Thiếu Diễm, kết quả chưa nói được câu nào đã thiêm thϊếp ngủ.
Minh Thiếu Diễm lái xe ổn định, quay đầu là có thể thấy khuôn mặt đang yên tĩnh ngủ của thiếu nữ, nội tâm bực bội rốt cuộc cũng hạ xuống.
Đêm khuya an tĩnh, xe chậm rãi ngừng trước cửa nhà, Đường Đường vẫn chưa tỉnh.
Minh Thiếu Diễm bỗng nhiên có chút luyến tiếc, không muốn đánh thức cô.
Mở dây an toàn thay Đường Đường rồi nhẹ nhàng đem nó đưa về chỗ cũ.
Đường Đường chớp chớp mắt tỉnh lại, vừa mở mắt ra chóp mũi đã cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo trên ống tay áo Minh Thiếu Diễm.
Đường Đường kinh ngạc ngẩng đầu.
Trong mắt Minh Thiếu Diễm tựa như có tia thất thố lướt quá, nhưng chớp mắt đã bình thường trở lại.
Nhanh đến mức khó lòng bắt được.
“Tới rồi”
, Minh Thiếu Diễm thu tay lại,
“Xuống xe đi.”

“A”
, Đường Đường gật đầu, định xuống xe thì trong lòng ngực xuất hiện một cái áo khoác Tây Tạng [1].
“Mặc vào đi, bên ngoài lạnh.”
Đường Đường nhín áo sơ mi trên người Min Thiếu Diễm, yên lặng cầm áo khoác choàng lên vai.
Đến khi Minh Thiếu Diễm xuống xe mới run run bả vai cười vui vẻ.
Vào nhà, Đường Đường cũng không náo loạn, nghĩ đến ngày mai là có thể cùng Minh Thiếu Diễm đi làm giám định, cả người đều cao hứng.
Đường Đường nằm trên giường phấn khởi một lát liền ngủ mất.
Hôm sau, Đái Na gọi đến đánh thức cô.
Đái Na nói phải đưa kịch bản cho cô.
Tuy Đường Đường nghỉ, nhưng hôm nay không phải là cuối tuần.
Minh Thiếu Diễm đến công ty, Đường Đường nghĩ nghĩ, sau đó từ trên giường đứng lên,
“Để em đến công ty lấy.”

“Cũng được”
, Đái Na không có gì dị nghị.
” Đường Đường mặc quần áo xong đi xuống lầu, ăn một chút điểm tâm sáng sau đó tới thẳng Thánh Ngu.
Đái Na vừa lúc mới hết bận, cô ấy đưa kịch bản cho Đường Đường, ”
Em phải nắm chặt thời gian, xem nhanh lên chút, thời gian tiến tổ sắp đến rồi, đừng để đến lúc đó còn xem chưa xong.
Chị nghe nói Mễ Việt đã lấy kịch bản từ nửa tháng trước, ba ngày trước cũng vào đoàn phim luôn rồi.
” Đường Đường gật gật đầu, lật lật kịch bản.
Phim truyền hình thanh xuân vườn trường, không phải Đường Đường quá tự tin mà là thật sự quá đơn giản.
Chỉ cần có thể ghi nhớ câu thoại là ổn, Đường Đường cảm thấy lớn đa số cảnh quay chỉ cần một lần là qua, hẳn không có vấn đề.
Sau khi cầm kịch bản, đột nhiên Đường Đường nhớ đến một việc, cô hỏi Đái Na, ”
Em nghe nói gần đây mọi người đang chuẩn bị fan club?
” ”
Hả?
” Đái Na cười cười, ”
Sao em biết vậy?
” ”
Mấy ngày trước em thấy ảnh chụp của em ở chỗ chú nhỏ, chú ấy nói.
” ”
Khó trách
“, Đái Na nói, nói xong lại sửng sốt, ”
Minh đổng lấy ảnh từ đâu vậy?
” Hở?
Đường Đường kinh ngạc, ”
Không phải bọn chị đưa cho chú ấy sao?
” Đái Na buồn cười, ”
Mấy việc nhỏ này căn bản còn không cần chị hỏi đến thì báo lên chỗ Minh đổng làm gì?
Em không biết trợ lý nhỏ kia của em thấy Minh đổng là như chuột thấy mèo sao, hận không thể trốn thật xa.
” Đường Đường chợt im lặng.
Chuyện fanclub đúng là không cần hỏi đến Minh Thiếu Diễm nên trợ lý không thể nào đưa ảnh chụp cho Minh Thiếu Diễm được.
Mà từ lời nói của Đái Na xem ra chị ấy cũng không đưa ảnh chụp cho Minh Thiếu Diễm.
Vậy Minh Thiếu Diễm lấy ảnh từ đâu?
Tim Đường Đường đột nhiên đập rộn lên.
Không ai đưa ảnh chụp của cô cho Minh Thiếu Diễm, vậy những ảnh đó là cho Minh Thiếu Diễm tự lấy.
Nhưng…
vì sao Minh Thiếu lại muốn lấy ảnh chụp của cô.
Hơn nữa lúc này Đường Đường chợt nhớ đến một chi tiết cô đã bỏ qua.
Những ảnh chụp đó không phải đặt trên bàn làm việc mà đặt trong phòng nghỉ riêng của Minh Thiếu Diễm.
Jason nói Minh Thiếu Diễm cực kỳ không thích người khác ra vào phòng của hắn nên ngay cả quét tước vệ sinh đều do Jason làm mà không phải nhân viên vệ sinh.
Minh Thiếu Diễm đem ảnh cô đặt trong phòng riêng.
Điều này lớn biểu cho cái gì?
Sống lưng Đường Đường thẳng lên.
Cô có một phỏng đoán lớn mặt, phỏng đoán này cũng làm cô nhớ tới lời nói của bác sĩ tâm lý hôm đó.
Bác sĩ tâm lý nói rất nhiều nguyên nhân bọn họ không thể bên nhau, người nhà phản đối, người đời không hiểu, còn nhắc đến chuyện sinh con ra không thể lành lặn,…
Nhưng hình như bác sĩ tâm lý quên mất nguyên nhân quan trọng nhất.
Quan trọng nhất, không phải là Minh Thiếu Diễm không thích cô sao?
Bởi vì Minh Thiếu Diễm không có suy nghĩ như cô, cũng không thích cô nên cô đừng hy vọng xa vời, đừng tự biên tự diễn.
Chuyện này mới là nguyên nhân quan trọng nhất chứ không phải một đống nguyên nhân lung tung từ bên ngoài tác động vào.
Tim Đường Đường đập càng lúc càng nhanh, càng nghĩ cô càng cảm thấy suy nghĩ này không phải không có căn cứ.
Đặc biệt là thái độ gần đây của Minh Thiếu Diễm đối với cô.
Hay như tối hôm qua, đã xảy ra chuyện này không phải nên trốn đi rất xa sao, nhưng Minh Thiếu Diễm vẫn rất lo lắng, để ý cô, không phải sao?
Tay cầm kịch bản siết chặt lại.
Minh Thiếu Diễm, có phải hắn đã sớm có suy nghĩ giống cô không…
Vậy nên khoảng thời gian trước hắn mới trốn cô không có nguyên do như vậy.
Bỗng nhiên Đường Đường ngộ ra rất nhiều việc không hiểu được trước kia.
Nếu Minh Thiếu Diễm thật sự thích cô, vậy còn làm mấy trò như mời bác sĩ đến làm gì chứ, còn thích trốn tránh cô.
Đường Đường thật sự tức cười.
Không được, cô phải thử hắn.
Muốn làm giám định huyết thống sao?
Cô không làm nữa.
Đường Đường quay đầu nói với Đái na, ”
Hay là chúng ta vào đoàn phim sớm chút đi.
” ”
Sao vậy?
Mới thi lớn học xong, không nghỉ ngơi sao?
Không phải em nói hôm nay có chuyện quan trọng phải làm à?
” ”
Không làm nữa
“, Đường Đường rũ lông mi, ”
Ở nhà không làm gì cũng chán nên muốn tiến tổ.
” Nếu cô đoán sai, vậy nhân cơ hội này thử thái độ của Minh Thiếu Diễm chút.
Còn nếu cô đoán đúng…
Nhớ lại gần đây mỗi ngày cô đều thấp thỏm, sợ Minh Thiếu Diễm đuổi cô đi, còn mời bác sĩ tâm lý đến làm cô sợ thêm!
Cô nhất định phải để Minh Thiếu Diễm cảm thụ cảm giác của cô.
Nghẹn trong lòng giỏi như vậy mà, cho nghẹn chết hắn!
Đường Đường muốn tiến tổ sớm, Đái Na hoàn toàn không có vấn đề, vào đoàn sớm thì thích nghi sớm.
Đái Na lập tức lái xe đưa Đường Đường về nhà sắp xếp hành lý, sau đó lên máy bay đến đoàn phim.
Mà lúc này Minh đổng mới xử lý xong công việc, buổi chiều này hắn rảnh, đúng lúc có thể cùng Đường Đường đi làm giám định huyết thống.
Điện thoại vang lên, người gọi là Đái Na.
Đái Na gọi tới để tiền trảm hậu tấu, một chút cũng không cảm thấy giữa hai người kia đã xảy ra chuyện gì, ”
Đường Đường nói ở nhà rảnh rỗi không có chuyện gì làm nên muốn vào đoàn phim sớm một chút.
Tôi đã đưa cô ấy đi rồi.
” Minh Thiếu Diễm:???


Hiện tại bọn cô đang ở đâu?
” ”
Vừa mới xuống máy bay, hiện giờ đang ở sân bay thành phố B.
Minh đổng, tôi đang có việc bên này, tôi cúp máy trước.” Minh Thiếu Diễm:……
Lần đầu Minh Thiếu Diễm không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Đã xảy ra chuyện gì?
Vì sao đột nhiên nói đi là đi?
Không phải nói muốn đi làm giám định huyết thông sao?
– — Tác giả có lời muốn nói: Minh Thiếu Diễm: what happened?????
Đường Đường: Ha ha [1] Áo khoác Tây Tạng.
Vì chuyện xảy ra quá đột ngột nên dù là Minh Thiếu Diễm cũng không hiểu được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Thật ra đi rồi cũng không sao nhưng vốn dĩ

Bình luận (0)

Để lại bình luận