Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Một bản kế hoạch rất chi tiết,” thầy mở lời. “Cấu trúc chuyên nghiệp, lập luận chặt chẽ. Đặc biệt là phần phân tích tài chính, các con số rất thực tế, không hề viển vông. Em An làm phần này phải không?”

“Dạ vâng ạ,” Minh An lễ phép đáp.

“Tốt,” thầy gật đầu. “Còn phần nội dung giảng dạy, em Long đã cho thấy em không chỉ có kiến thức mà còn có tư duy của một người làm giáo dục. Việc chia thành các gói dịch vụ khác nhau là rất thông minh.”

Nghe những lời khen đầu tiên, Long và Minh An khẽ thở phào.

“Tuy nhiên,” thầy Minh lại nói, và hai chữ này lại khiến họ căng thẳng trở lại. “Kế hoạch dù có tốt đến đâu cũng chỉ là trên giấy. Vấn đề nằm ở việc thực thi. Hai em có chắc chắn rằng mình có thể đảm bảo chất lượng giảng dạy khi số lượng học viên tăng lên không? Hai em có chắc mình cân bằng được giữa việc học trên trường và việc điều hành câu lạc bộ không?”

Đây là một câu hỏi khó, đánh thẳng vào điểm yếu lớn nhất của họ: kinh nghiệm.

Minh An là người lên tiếng. “Thưa thầy, đó cũng là điều bọn em trăn trở nhất. Vì vậy, trong kế hoạch, bọn em đã đề ra lộ trình phát triển theo từng giai đoạn. Trong sáu tháng đầu, bọn em sẽ giới hạn số lượng học viên mỗi lớp không quá hai mươi người để đảm bảo chất lượng. Đồng thời, bọn em sẽ xây dựng một bộ giáo trình chuẩn và hệ thống bài giảng online để các bạn có thể tự ôn tập. Về việc cân bằng thời gian, bọn em đã cam kết với nhau sẽ đặt việc học ở trường lên ưu tiên hàng đầu. Câu lạc bộ sẽ chỉ hoạt động vào buổi tối và cuối tuần.”

“Còn về lâu dài thì sao?” thầy Minh hỏi tiếp. “Khi hai em lên năm ba, năm tư, kiến thức chuyên ngành nặng hơn, hoặc khi câu lạc bộ phát triển quá lớn?”

Lần này Long trả lời. “Thưa thầy, bọn em có một tầm nhìn xa hơn. Bọn em muốn ‘Chinh Phục Đại Học’ không chỉ là câu lạc bộ của riêng bọn em, mà là nơi quy tụ những sinh viên giỏi, có tâm huyết của khoa. Khi bọn em lên các năm trên, bọn em sẽ tuyển chọn và đào tạo những bạn sinh viên xuất sắc ở các khóa dưới để trở thành trợ giảng, rồi sau đó là giảng viên kế cận. Bọn em muốn tạo ra một mô hình có tính kế thừa và phát triển bền vững ạ.”

Câu trả lời của Long khiến thầy Minh thực sự bất ngờ. Thầy không nghĩ hai sinh viên năm nhất lại có thể suy nghĩ sâu xa và có tầm nhìn đến vậy. Ánh mắt thầy nhìn họ đã hoàn toàn thay đổi, không còn là sự dò xét mà là sự hài lòng và công nhận thực sự.

Thầy Minh mỉm cười, một nụ cười thật sự. Thầy đứng dậy, đi đến bên giá sách, lấy xuống một chiếc chìa khóa.

“Phòng 203, dãy nhà B. Đó là phòng học cũ của khoa, có đủ bàn ghế, bảng trắng và máy chiếu. Từ hôm nay, nó sẽ là ‘trụ sở’ của Câu lạc bộ học thuật ‘Chinh Phục Đại Học Cùng Thủ Khoa & Á Khoa’,” thầy đặt chiếc chìa khóa lên bàn. “Thầy sẽ ký quyết định thành lập chính thức và thông báo trên trang web của khoa trong chiều nay. Chúc hai em thành công.”

Khoảnh khắc chiếc chìa khóa được đặt xuống bàn, Long và Minh An cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Họ đã làm được. Họ đã thực sự làm được.

“Chúng em… chúng em xin chân thành cảm ơn thầy ạ!” cả hai đồng thanh đứng dậy, cúi đầu thật sâu, giọng nói không giấu được sự xúc động.

“Không cần cảm ơn thầy,” thầy Minh nói. “Hãy cảm ơn sự nỗ lực của chính các em. Hãy làm cho tốt, đừng để khoa Kinh tế phải thất vọng.”

Rời khỏi văn phòng khoa, cả hai vẫn không nói với nhau câu nào. Họ đi bên cạnh nhau, bước chân vẫn còn hơi lâng lâng. Khi đã đi được một đoạn khá xa, đến một góc hành lang vắng người, Minh An đột ngột dừng lại.

Long cũng dừng lại, quay sang nhìn cô. Cậu thấy vành mắt cô hơi đỏ lên.

“Này, em sao vậy?” cậu lo lắng hỏi.

Minh An không trả lời, cô lao đến ôm chầm lấy cậu, vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của cậu. Bờ vai cô khẽ run lên. Lần đầu tiên, Long thấy được sự yếu đuối thực sự của cô gái luôn tỏ ra mạnh mẽ này. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ vòng tay ôm lấy cô thật chặt, bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận