Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

lấy ra, bàn tay đặt trên ngực hắn.
“Sao vậy?
Chú còn định gọi điện thoại cho đạo diễn không?
Dù mai không quay thì ngày khác cũng quay thôi.
Chú nhỏ, cháu chưa từng hôn môi bao giờ, chú thật sự hy vọng người đầu tiên cháu hôn là Mễ Việt sao?”
Chân mày Minh Thiếu Diễm nhướn lên, tay nắm hông Đường Đường như hận không thể lập tức ôm cô vào lòng.
Đường Đường một chút cũng không sợ, tiếp tục nhóm lửa trong lòng hắn,
“Cháu nghĩ ra một biện pháp rất tốt.”
Đường Đường thổi nhẹ vào hầu kết Minh Thiếu Diễm một cái, cảm nhận thân thể hắn run lên, âm thanh ngọt lịm lại câu dẫn vang lên,
“Hay là bây giờ chú nhỏ hôn cháu một cái đi, vậy chú là người thứ nhất rồi.”
Tuy hắn là chú Đường Đường nhưng hắn cũng là đàn ông hàng thật giá thật.
Người mình thích đến tận xương tủy đang nằm trong ngực, cách một tầng vải mỏng hắn cảm nhận được ngón tay của cô.
Chân nhỏ nhắn như có như không cọ cọ lớp quần tây.
Bàn tay chỉ cần véo một cái là có thể cảm nhận được vòng eo mềm dẻo, nhỏ gầy của Đường Đường.
Không có người đàn ông nào có thể chịu nổi dụ hoặc như vậy.
Gân xanh trên trán Minh Thiếu Diễm nhảy lên, đột nhiên cánh tay ôm lấy Đường Đường đem cô bế lên.
Đá văng cánh cửa phòng ngủ đem Đường Đường đặt lên giường.
Đường Đường kinh hô một tiếng, lăn đến giữa giường ôm chặt chăn, lỗ tai có chút nóng lên.
Cô đang muốn nói gì đó thì Minh Thiếu Diễm đã xoay người ra ngoài, bước chân có chút hấp tấp, chỉ trầm đục ném lại một câu,
“Hôm nay cháu nghỉ ngơi ở đây đi.”
Cô chỉ thấy bóng dáng rời đi hốt hoảng và tiếng đóng cửa không nhỏ.
Đường Đường:……
Đường Đường ngây ngốc ôm chăn, đột nhiên cô có cảm giác lấy sai kịch bản, không biết nên khóc hay nên cười.
Cô tựa như tên ác bá làm lũng loạn cuộc sống của dân lành, còn Minh Thiếu Diễm là tiểu thư bị cưỡng đoạt cướp sắc.
Bây giờ tiểu thư bị dọa chạy mất tiêu.
Nửa phút sau, ngoài cửa có động tĩnh, có người đến.
Mười giây sau Tiểu Lâm sắc mặt hoảng sợ ôm quần áo và nước tẩy trang dè dặt mở cửa phòng ngủ.
“Cái kia…
Minh đổng nói hôm nay em ngủ ở đây nên sai chị đem đồ đến cho em…”
Nhìn Đường Đường đang ngồi trên giường, lại nghĩ tới mái tóc hơi rối của Minh Thiếu Diễm.
Trong đầu Tiểu Lâm chợt nảy ra vô số ý nghĩ sắc tình, nhưng cô không dám nghĩ nhiều.
Đây là ông chủ và cháu gái ông chủ đó!
Trợ lý Tiểu Lâm và một cô gái trong đoàn phim ở cùng một gian phòng.
Căn phòng đó kế bên phòng ngủ của Đường Đường bên dưới.
Vừa rồi cô đang chuẩn bị ngủ thì điện thoại vang lên, một dãy số lạ.
Tiểu Lâm tưởng gọi lộn số nên lúc bắt máy giọng điệu không tốt lắm, kết quả vừa nghe được tiếng người đầu dây bên kia, cô sợ đến mức cả người nhảy dựng lên.
Là ông chủ tự mình gọi cho cô!
Minh Thiếu Diễm kêu cô nhanh chóng đến phòng Đường Đường, lấy quần áo ngủ và trang phục vào sáng mai đem lên phòng ngài ấy.
Vẻ mặt Tiểu Lâm hoang mang nhưng có cho cô mấy trăm lá gan cũng không dám hỏi Minh Thiếu Diễm vì sao.
Tiểu Lâm dùng tốc độ nhanh nhất vọt tới trước phòng Đường Đường, sắp xếp đầy đủ quần áo, sữa rửa mặt sau đó dựa theo mật mã phòng được Minh Thiếu Diễm gửi đến vào căn phòng xa hoa tầng 17.
Và rồi cô thấy Đường Đường đang ngồi phát ngốc trên giường.
Ánh mắt Đường Đường chậm rãi dừng trên quần áo Tiểu Lâm đang ôm trên người.
Được lắm, trực tiếp nhường cả phòng cho cô.
A a a rốt cuộc chú có phải đàn ông hay không!
Đường Đường muốn hỏng mất bọc chăn lăn trên giường hai lần, sau đó khôi phục lại bình thường.
Mặt không cảm xúc đi xuống giường.
“Không cần đâu, đem về đi, em về phòng ngủ.”
Nhìn Tiểu Lâm rối rắm, Đường Đường thở dài,
“Em sẽ nói với chú ấy, chị đừng sợ.”
Có câu này của Đường Đường, lúc này Tiểu Lâm mới yên tâm đem đống đồ về phòng.
Đường Đường gọi điện thoại cho Minh Thiếu Diễm, kết quả bên kia máy bận, cuối cùng là thật sự đang máy bận hay cố ý không bắt máy, Đường Đường cũng không biết.
Mang giày xuống giường, trước khi đi cô còn sắp xếp lại đống chăn loạn rồi gửi tin nhắn cho Minh Thiếu Diễm mới rời khỏi.
Minh Thiếu Diễm không nhận điện thoại của Đường Đường vì bận tiếp cuộc gọi khác.
Đêm khuya nhiệt độ giảm, còn có gió đêm thổi hiu hiu, tầng cao nhất của khách sạn là quán cà phê lộ thiên.
Minh Thiếu Diễm đứng trên tầng cao nhất quan sát toàn bộ phố thị, cuối cùng mới đem cảm giác khô nóng trong người giảm bớt.
Tuy có vài hình ảnh thỉnh thoảng vẫn xâm nhập vào tâm trí hắn.
Hạ hỏa xong, lúc này Minh Thiếu Diễm mới hậu tri hậu giác bực bội.
Đường Đường học được mấy thứ này từ đâu?
Ngừng ngừng, không thể suy nghĩ nữa.
Uống một chút cà phê lạnh, lại ngồi trên tầng cao nhất tắm gió lạnh, Minh Thiếu Diễm gọi điện thoại cho đạo diễn của
“Kẹo Kim Cương”
.
Đạo diễn bị dọa nhảy dựng, vội hỏi Minh Thiếu Diễm có chuyện gì.
“Bộ phim này”
, Minh Thiếu Diễm ngừng một chút lại nói,
“Có vài cảnh hôn của Đường Đường?”
Sao đột nhiên lại hỏi vấn đề này…
Đạo diễn không hiểu lắm, nhưng cũng không gạt,
“Tổng cộng có ba cảnh.”

“Cắt hết.”
Đạo diễn:……
Được lắm, bây giờ đạo diễn mới phản ứng kịp.
Ông không biết quan hệ của Đường Đường và Minh Thiếu Diễm.
Trước đây Thánh Ngu đầu tư, hơn nữa hôm nay Minh Thiếu Diễm còn tự mình đến thăm ban mới làm đạo diễn và những người khác hiểu lầm quan hệ giữa hai người.
Có điều hơi khác với suy nghĩ của đạo diễn một chút, ban đầu ông nghĩ quan hệ giữa họ là bao nuôi, hiện tại có chút phát hiện ngoài ý muốn.
Minh Thiếu Diễm và Đường Đường giống đang yêu đương hơn.
Không yêu đường thì làm sao lại có tính chiếm hữu cao như vậy?
Đến cảnh hôn cũng không cho quay!
Nhưng thật ra hai người yêu đương cũng rất tốt, trai tài gái sắc…
Khụ khụ, suy nghĩ chạy hơi xa rồi.
Đạo diễn vội vàng phanh lại sau đó thê thảm nói với Minh Thiếu Diễm,
“Minh đổng, mấy thứ như cảnh hôn này thật ra không cần phải để ý như vậy…
Hơn nữa trong phim thiếu cảnh nhất định là không hoàn mỹ…”

“Vậy dùng thế thân”
, đối với chuyện này, Minh Thiếu Diễm thương lượng không chừa đường sống,
“Không được nữa thì tá vị, tôi tin ông nhất định có cách.”
Đạo diễn:……
Sau khi cúp máy, điện thoại hiện cuộc gọi nhỡ của Đường Đường, còn có tin nhắn của cô.
Đường Đường nói cô không ở lại, hắn có thể yên tâm về phòng rồi.
Tuy trên mặt chữ không có vấn đề gì, nhưng thoạt nhìn vẫn cảm thấy có chỗ không đúng.
Hơn nửa ngày Minh Thiếu Diễm mới phát hiện, bản thân sao lại chật vật như vậy?
Hơn nữa bây giờ về phòng mình, không hiểu sao hắn có cảm giác rất xấu hổ.
Khi đang ngồi uống cà phê, Jason gọi điện thoại đến.
“Minh đổng, hôm nay Nhan Nghiên cho người liên hệ với tôi.
Cô ấy nói có chuyện quan trọng phải đích thân gặp ngài.”
Nhan Nghiên?
Minh Thiếu Diễm nhíu mày.
Hắn và Nhan Nghiên không có bất cứ quan hệ nào, ngoài trừ lần trước Nhan Nghiên tới nhận lỗi một lần thì không còn giao lưu nào khác.
Thêm nữa vì Nhan Nghiên vô cớ nhắm vào Đường Đường nên Minh Thiếu Diễm không có ấn tượng tốt với cô ta.
Nhan Nghiên muốn gặp hắn?
“Không gặp.”

“Nhan Nghiên nói chuyện này có liên quan đến Đường tiểu thư, còn nói chuyện này cấp bách, hy vọng có thể sớm gặp Minh đổng.”
Biểu cảm Minh Thiếu Diễm khẽ động, có liên quan đến Đường Đường?
Im lặng một lát, Minh Thiếu Diễm hít sâu một hơi,
“Biết rồi, đặt vé máy bay đêm nay về.”
Tuy cô ta nói ngài về sớm một chút nhưng đâu cần phải về sớm vậy.
Jason uyển chuyện nói không cần gấp như vậy, sáng mai về cũng được mà.
“Nói nhiều.”
Được rồi, Jason lập tức câm miệng.
Đường Đường trở lại phòng mình, tắm rửa xong lên giường ngủ, điện thoại thông báo có tin nhắn, Minh Thiếu Diễm.
[ Chú có chuyện quan trọng phải về thành phố S trước.
] Đường Đường:…
Thật sự bị cô dọa chạy sao?
[ Chuyên tâm đóng phim đi, quay xong sẽ có quà cho cháu.
] Quà?
Cô không thiếu quà nhà.
Với quà của Minh Thiếu Diễm cô còn chưa đưa cho hắn.
Nghĩ đến đây lại gửi tin nhắn cho Mễ Việt, hỏi Mễ Việt khi nào xe tới.
[ Biết cậu sốt ruột, tôi đã hối thúc người ta nhiều lắm rồi.
Mấy ngày nữa là đến.
] Cuối cùng cậu ta mới làm được việc cô vừa lòng.
Nói chuyện xong, Đường Đường nằm trên giường nhớ lại lời nói và hành động của Minh Thiếu Diễm.
Tuy Minh Thiếu Diễm nói hắn từ chối nhưng trong lời nói vẫn thừa nhận hắn có thích cô.
Nguyên nhân không thể đồng ý chỉ vì huyết thống của hai người.
Cũng vì như vậy nên Đường Đường không cảm thấy quá sốt ruột hay lo lắng.
Hôm sau đến đoàn phim, không biết vì sao, ánh mắt đạo diện nhìn cô có chút quái lạ, như muốn nói gì đó.
Tiếc là Đường Đường đợi hơn nửa ngày, đạo diễn vẫn không nói mà chỉ thở dài một cách khó hiểu.
Sau đó bảo Đường Đường đi hóa trang.
Mà Minh Thiếu Diễm bên kia, tối muộn vừa trở lại thành phố S, sáng hôm sau đã tới Thánh Ngu làm việc như ngày thường.
Thời gian Jason hẹn Nhan Nghiên là 9 giờ rưỡi sáng.
Nhan Nghiên đột nhiên xuất hiện tại Thánh Ngu, phàm là người ở Thánh Ngu thấy Nhan Nghiên đều khϊếp sợ.
Đợi đến khi thấy Jason tự mình mời Nhan Nghiên lên lầu, nghị luận càng sôi nổi hơn.
Vì sao Nhan Nghiên lại xuất hiện ở đây.
Hơn nữa còn là trực tiếp đi gặp Minh đổng.
Còn cô gái đi cùng Nhan Nghiên là ai?
Là người mới?
Hình như chưa từng gặp qua.
Nhan Nghiên vẫn duy trì nụ cười hoàn mỹ trên môi, quay đầu dịu dàng an ủi cô gái phía sau không phải sợ.
Cô gái kia cảm kích nhìn Nhan Nghiên một cái, nhìn dáng vẻ rất thân với Nhan Nghiên.
Jason dẫn hai người đến văn phòng của Minh Thiếu Diễm, ý bảo hai người ngồi trong phòng tiếp khách phía trước văn phòng,
“Chờ một lát, Minh đổng đến ngay.”

“Được, cảm ơn”
Nhan Nghiên nở nụ cười khéo léo.
Cô gái vẫn luôn đi bên

Bình luận (0)

Để lại bình luận