Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên tóc cô vẫn còn thoang thoảng mùi hương tình dục, nhưng lần này Lục Chấn cảm thấy mùi hương này chỉ có thể khơi dậy ham muốn tình dục của anh.

Đường Ti nằm ngửa, hai tay đặt trên chăn, lần đầu tiên tư thế ngủ của cô trở lại như hồi còn ở nhà trẻ.

Cô nhắm mắt lại, vài phút sau lại mở mắt ra, rồi bắt gặp đôi mắt đen láy của Lục Chẩn đang nhìn cô không chớp.

“Bác sĩ Lục… anh không định đi ngủ sao?” Đường Ti khẩn trương.

Dù sao thì Lục Chẩn vẫn cứ nhìn cô như vậy từ lúc cô nằm trên giường.

“Là một nhà tâm lý học, tôi không cho phép bệnh nhân mất ngủ trước mặt tôi.”, giọng nói của Lục Chẩn trong đêm tĩnh lặng nghe có vẻ du dương và tuyệt đẹp hơn một chút. Anh đưa tay giúp Đường Ti nhét góc chăn vào, ánh mắt vẫn nhìn cô chằm chằm: “Chúng ta cùng một phe, anh nghĩ em sẽ không cảm thấy bất an và không ngủ được vì có anh ở bên cạnh em đâu.”

Đường Ti: “…”

Tại sao lại có cảm giác như tình yêu này chẳng có tác dụng gì cả? Cô bắt đầu tự hỏi liệu nhân vật nam chính có muốn cho cô một đao khi cô đang ngủ không?

“Anh nhìn em như vậy, em không ngủ được” Đường Ti đáng thương nói, “Bác sĩ Lục, anh… vẫn còn tức giận sao?”

Cô chậm rãi nắm lấy cánh tay Lục Chẩn, nhẹ nhàng lắc: “… Nếu anh có chuyện gì không hài lòng, không thoải mái, cứ nói với em. Không phải anh đã nói sẽ cùng em giải quyết sao? Sau này quan hệ của chúng ta sẽ không đơn phương, mà là song phương. Anh có chuyện gì thì cứ nói với em. Chúng ta có thể là bạn bè không giấu giếm…” (bạn bè thôi hả:) )

Tay Lục Chẩn đặt trên tay Đường Ti, sau đó lại thả tay cô về chỗ cũ: “Anh sẽ cân nhắc.”

Anh đứng dậy và rời đi, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Đường Ti thở dài. Hai giờ sau, cô rón rén bước tới và nhìn vào hành lang qua lỗ nhìn trước khi mở cửa.

Người đàn ông cao ráo ngồi dựa vào tường, đầu cúi xuống, rõ ràng là đang tuyệt vọng vì phải chờ đợi.

Nhưng khi Đường Ti mở cửa, Đường Duy Ý vừa nghe thấy tiếng khóa xoay liền lập tức ngẩng đầu lên.

Đèn bật sáng và Đường Duy Ý nhìn thấy khuôn mặt của em gái mình.

Cô gái có mái tóc đen dày, mềm mại khiến cho đôi má cô trông trắng trẻo. Khuôn mặt thanh tú của cô vô cảm, nhưng cũng không còn sự thờ ơ sâu sắc như trước nữa. Thay vào đó, cô ấy trông giống với vẻ ngây thơ và vô hại mà cô ấy có trước đây ở nhà.

“Ti Ti” Đường Duy Ý cảm thấy trong lòng có chút đắng chát. Anh lập tức đứng dậy và theo phản xạ ôm lấy em gái mình. “Anh xin lỗi, anh muốn xin lỗi em. Anh đã không tin em. Anh không biết chuyện gì đã xảy ra với anh… Em có thể trừng phạt anh theo cách em muốn, làm ơn…”

Đường Ti cúi mắt, trong lòng rối bời, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh trở lại, tìm ra mấu chốt của vấn đề.

“Tại sao bây giờ anh lại tin em? Anh không thấy những gì em nói là vô lý sao?”

Đường Ti nghĩ đến một khả năng: “Có tìm được chứng cứ gì không? Là do theo dõi hay là gì đó tương tự?”

Đường Duy Ý lắc đầu, nắm lấy vai Đường Tư: “Chính cô ấy đã thừa nhận.”

Biểu cảm của Đường Ti nhạt dần. Cô tỏ vẻ không tin: “Cô ta thừa nhận ư? Cô ta thừa nhận trực tiếp với anh sao?”

Nhìn thấy Đường Duy Ý gật đầu, Đường Ti đột nhiên cảm thấy tức giận.

Tại sao Ngu Tinh Nhi lại thừa nhận điều đó? Cô ta làm vậy chỉ để làm cô đau và đùa giỡn thôi sao?

“Cô ta có nói lý do không?” Đường Ti không hiểu, càng thêm xúc động. “Liệu em có vô tình làm gì phật ý cô ta trên phim trường nên cô ta mới trả thù em như thế này không?”

Đường Ti vẫn muốn tìm một lý do phù hợp cho sự thay đổi đột ngột trong tính cách của nữ chính.

Ánh mắt Đường Duy Ý đột nhiên lóe lên, tránh trả lời: “Ti Ti, cô ấy sẽ không xuất hiện trong đoàn nữa, cánh tay của cô ấy bị thương nặng hơn em, bất kể em muốn trừng phạt cô ấy thế nào, anh cũng sẽ giúp em!”

Khuôn mặt tuấn tú của Đường Duy Ý vẫn dịu dàng quyến rũ dưới ánh đèn, nhưng xen lẫn vẻ tội lỗi, càng lộ ra cảm giác cầu xin mong manh và khiêm nhường hơn.

Dường như chỉ cần Đường Ti gật đầu với anh một giây sau, anh sẽ có được cả thế giới này.

Người đàn ông tuyệt vọng và đau khổ này sẽ lại trở về với sự sáng suốt ban đầu của mình.

Trạng thái này của người đàn ông sẽ khiến tất cả phụ nữ lầm tưởng rằng họ là một nữ thần cứu rỗi loài người.

Nhưng Đường Ti lại sửng sốt.

Lúc này cô mới không tin: “Anh, đến lúc này rồi mà anh vẫn còn coi em như trẻ con, an ủi em sao?”

Sau những gì xảy ra ngày hôm nay, cô vẫn không xứng đáng có được một tính cách độc lập. Cô vẫn còn cảm xúc và không thể suy nghĩ một cách lý trí. Cô cần anh ấy phán đoán xem thông tin từ giới có được chấp nhận hay không. Cô ấy cần phải giống như lớp men mỏng manh mà anh ngăn cách bằng lớp thủy tinh!

Bình luận (0)

Để lại bình luận