Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trái tim cậu thắt lại đau đớn, sau đó là một nỗi sợ hãi.

Cô giống như thật sự muốn bay mất.

Cảm giác bất lực vô biên tràn ngập trong lòng cậu.

Cậu xoay người bỏ đi.

Nếu Chu Duệ nhìn thấy bóng lưng của cậu, nhất định cô sẽ cảm thấy đau lòng.

Từ nhỏ đến lớn, gia đình Trang Úy giàu có, thành tích ưu việt, nữ sinh theo đuổi cậu nhiều không xuể, cảm xúc cô đơn như vậy không nên xuất hiện trên người cậu.

Cậu là thiên chi kiêu tử⁽¹⁾, không nên về nhà với dáng vẻ giống chú chó nhỏ bị bỏ rơi.

⁽¹⁾ Thiên chi kiêu tử: Con cưng: Đứa con được cha mẹ cưng chiều quá sinh kiêu. Đứa con cưng của ông trời

Phòng học lớp 11/1 tối om.

Trang Úy không bật đèn trong lớp, cậu chỉ ngồi.

Cậu đã ngồi ở đây rất lâu, mông cũng chưa động chút nào, không gian tối tăm, yên tĩnh làm cậu có thể chuyên chú sắp xếp suy nghĩ của mình hơn.

Cậu nhớ về rất nhiều ký ức.

Trong đầu hiện lên hình ảnh Chu Duệ cười to, Chu Duệ tức giận bĩu môi, Chu Duệ vui vẻ nhăn mũi sau khi ăn đồ ngọt, còn có Chu Duệ nhấp miệng cười gian xảo sau khi trêu cậu thành công…

Thích cô, yêu cô, muốn ở bên cô, cùng cô tạo nên một gia đình hạnh phúc, cùng cô sinh vài đứa con, cùng nhau bạc đầu giai lão⁽²⁾.

⁽²⁾ Bạch đầu giai lão: Cùng sống với nhau đến trăm tuổi, đến lúc già

Sau khi Chu Duệ nhận được tin từ mẹ Trang, cô vội vàng chạy đến lớp 11/1.

Mười phút trước.

Cô nhận được điện thoại từ mẹ Trang, cô giật bàn tay bị Uông Tông nắm ra, nở một nụ cười ngượng nghịu.

Uông Tông hiểu ra, cậu buông tay.

Trong lòng Chu Duệ thầm thở phào, cảm ơn mẹ Trang.

“Duệ Duệ à?” Mẹ Trang có chút nôn nóng.

“Vâng, là cháu.”

“Dì thấy mẹ cháu nói cháu vẫn còn ở trường, cháu có thể giúp dì xem Trang Úy có ở trong trường không? Đến bây giờ thằng bé vẫn chưa về nhà, gọi điện thoại cũng không nghe. Aizz, đã lớn như vậy rồi vẫn không biết làm chúng ta bớt lo.” Mặc dù mẹ Trang quở trách Trang Úy, nhưng cảm xúc lo lắng vẫn bộc lộ ra ngoài.

“Cậu ấy chưa về ạ?” Chu Duệ cũng sốt ruột, cảm xúc lo lắng tràn ngập.

“Đúng vậy, cháu có thể giúp dì tìm thằng bé không?”

“Được ạ, bây giờ cháu vẫn còn ở trường, để cháu đi tìm.” Chu Duệ nhanh chóng nói, sau đó cúp máy.

Uông Tông đứng bên cạnh, vẻ mặt nghi hoặc nhìn cô: “Không thấy ai?”

Chu Duệ không có thời gian giải thích với cậu: “Là bạn mình, cậu về trước đi? Mình đi tìm.”

“Mình đi tìm với cậu.” Uông Tông nói.

“Không cần!” Chu Duệ dứt khoát từ chối.

Trang Úy không thích Uông Tông, nếu cậu đi theo, không chừng Trang Úy sẽ làm ra những chuyện điên rồ.

Ví dụ như, lại hôn cô.

Không hiểu sao cô ảo giác cảm thấy miệng hơi sưng lên, cô duỗi tay vỗ cái má đang dần dần ửng đỏ của mình.

Uông Tông thấy cô dứt khoát từ chối mình, trong lòng cậu thấy tức giận. Rốt cuộc cô có coi mình là bạn trai không, không chỉ yêu đương bí mật, mà còn không định giới thiệu bạn tốt cho cậu?

Ánh mắt cậu trở nên tối hơn: “Có phải cậu không coi mình là bạn trai của cậu không?”

Chu Duệ thấy sắc mặt cậu ta đột nhiên thay đổi, cực kỳ đáng sợ, hoàn toàn không phải dáng vẻ hiền lành, dịu dàng bình thường.

Trong lòng nổi lên tia phản cảm, tình huống rất gấp, cô không kiên nhẫn nói: “Bây giờ mình không có thời gian giải thích với cậu, mình đi trước.”

Uông Tông nghiến răng nghiến lợi nhìn bóng lưng không quay đầu lại của cô.

Chu Duệ bật đèn pin, dựa vào ánh sáng yếu ớt trong tòa nhà dạy học mà dò đường.

Cô sợ ma quỷ trong truyền thuyết, vì thế trong lòng cổ vũ bản thân, miệng lẩm bẩm ma quỷ mau rời đi.

Cuối cùng hữu kinh vô hiểm⁽³⁾ cô cũng đến được lớp 11/1.

⁽³⁾ Hữu kinh vô hiểm: gặp chuyện kinh sợ nhưng không có hiểm nguy.

Nhìn thấy bên trong là một mảng bóng tối, cô khó thở, giậm chân, lại không từ bỏ ý định mà đẩy cửa ra, bên trong tối om khiến cô không nhìn thấy gì cả, cô mắng một câu: “Trang Úy chết tiệt… Rốt cuộc cậu đang ở đâu?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận