Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chồng ơi…”

Không thể để lại mùi khó chịu.

Giang Ninh nhất thời nhịn không được, thịt mềm trắng như tuyết ở bắp đùi, không ngừng run rẩy.

Mũi chân trắng nõn, cuộn tròn, thoáng cái mở ra.

Ngay cả cô cũng không biết, phản ứng của cơ thể sao lại dữ dội như vậy…

Cuối cùng anh không còn khát nữa.

Đã 10 năm rồi.

Mà bây giờ, cô đã không còn muốn nghĩ nữa.

Tại sao cô vẫn chưa thích ứng côn thịt của người đàn ông…

Đã 10 năm rồi.

Tại sao người đàn ông này vẫn chưa đủ…

“A…Hức hức… Đừng đi vào bên trong nữa…’’

Hai mắt Giang Ninh đỏ bừng, nước mắt sinh lý không ngừng chảy ra.

Editor: Chang – Beta: Beo, Amouriel, Linh

Giang Ninh suy nghĩ chuyện này mười năm, nhưng cô vẫn không hiểu được.

Chu Liệt liếm liếm khóe mắt cô, hôn khắp nơi.

Cả người anh vùi đầu vào cổ Giang Ninh, đối diện với đường cong duyên dáng thon dài kia, vừa gặm vừa cắn.

Mà hai tay của anh, sớm đã đi vào dưới lớp áo.

“A Liệt… Đừng… Em không… Không được…”

Mỗi tay nắm một bên vú sữa, lòng đầy thỏa mãn.

Nhưng Chu Liệt đã hết kiên nhẫn, côn thịt dưới háng sớm đã cứng rắn như sắt, rồi càng thêm sốt ruột.

Cặp vú đầy đặn, ở đầu ngón tay của anh bị chơi đùa qua lại.

Ngón tay thô ráp kia, mỗi lần vuốt ve toàn là tê dại ngứa ngáy.

Đỏ… Chắc là…

Tất cả những điểm mẫn cảm trên người Giang Ninh đều bị người đàn ông khống chế.

Lực đạo cùng tốc độ va chạm vào trong tiểu huyệt đều chưa bao giờ thay đổi.

Nhưng lúc ban đầu…

Một buổi sáng đều ở ngoài ruộng, tại sao anh không cảm thấy mệt mỏi chứ…

Giang Ninh vừa mới sững sờ.

Dường như đã bị người đàn ông bắt được.

Tốc độ thọc vào rút ra của Chu Liệt càng ngày càng thô bạo, giống như mưa bão điên cuồng rơi xuống.

Âm thanh bạch bạch không ngừng vang lên.

Đỏ… Chắc là…

“A… Chậm lại… Aaaaaa…”

Cái mông nhô cao được kê bởi một cái gối chắc bị đâm đến đỏ bừng lên.

Giang Ninh càng nghĩ càng cảm thấy xấu hổ, tiểu huyệt cũng dùng sức siết chặt, vách thịt bên trong ướt át quấn lấy côn thịt, bị nhanh chóng kéo ma sát.

Giống như đang làm nũng.

“A… Anh… Lại… Lại…..’’

Chỉ trong một thời gian ngắn mà Giang Ninh lại cao trào thêm một lần nữa. Khoái cảm so lần đầu tiên càng thêm mãnh liệt.

Muốn rút côn thịt cứng rắn ra khỏi tiểu huyệt vừa ướt vừa nóng, không phải chuyện người bình thường có thể làm được.

Giống như một cơn sóng thần quét qua mọi ngóc ngách trên cơ thể cô, khiến cô nghẹt thở.

Dâm thủy lại chảy ra.

“Hức hức hức ——”

“Thật sao?”

Chu Liệt vùi đầu vào cổ Giang Ninh, một tay xoa bầu ngực, một tay bóp chặt lấy eo.

Giang Ninh nhắm chặt hai mắt, nức nở run rẩy.

Rồi lại mang theo chút uất ức.

Đôi chân thon dài mảnh mai quấn chặt lấy vòng eo người đàn ông.

Giang Ninh bị cuốn trong vòng xoáy dục vọng, khoảnh khắc cơ thể mất khống chế, không nhịn được mà co rút

Tất cả đều là mùi mồ hôi của Chu Liệt phơi nắng mà ra.

Ngón tay trắng nõn ôm lấy tấm lưng đầy mồ hôi của Chu Liệt.

Chu Liệt sau khi biết Giang Ninh cao trào, chỉ dừng lại một lát.

Ngón tay của người đàn ông vẫn lưu luyến trên vùng bụng dưới của cô.

Chỉ trong một thời gian ngắn mà Giang Ninh lại cao trào thêm một lần nữa. Khoái cảm so lần đầu tiên càng thêm mãnh liệt.

Móng tay cắm sâu vào da thịt, toàn thân cô căng thẳng, cào ra một dấu vết mờ nhạt.

Bởi vì…

Vài giây sau.

Sao lại đau như vậy?

Chu Liệt hôn lên đôi mắt đẫm lệ của cô, rồi hôn lên môi cô, cuối cùng sức lực nặng nề trên người anh cũng biến mất.

Đôi môi đỏ mọng thở hổn hển, cắn một cái lên vai người đàn ông.

Ngón tay trắng nõn ôm lấy tấm lưng đầy mồ hôi của Chu Liệt.

Nhưng đối với những người đàn ông da dày thịt béo mà nói, hoàn toàn không đau cũng chẳng ngứa.

Giang Ninh không nhịn được, mềm mại kêu rên lên.

Sao lại đau như vậy?

Và nơi đau đớn thực sự

Một giây sau.

Bồn chồn.

Là trên vai Chu Liệt——-

Ngay sau đó.

“Hức hức hức ——”

Bình luận (0)

Để lại bình luận