Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ nụ hôn dịu dàng lần đầu tiên ở hầm rượu, tim của cô mở rộng vì anh ta, một khe hở bí ẩn rấtnhỏ.
Mà anh ta, hiện giờ dùng phươռg thức thành thạo trực tiếp tiến vào.
Chân dài mảnh khảnh của cô quấn lấy e0 anh ta, chậm rãi kéo về trước.
“Học trưởng…”
Men say cuồn cuộn, giọng nói của cô bất tri bất giác mà nhiễm quyến rũ, quyến rũ khiến đàn ông h0àn toàn mất đi khống chế.
Anh ta nhìn chằm chằm cô không chớp mắt, ngón tay thon dài lại thăm dò tiểu huyệt của cô lần nữa, cắm vào lôi ra.
Cô dựng thẳng vòng e0, bộ ngực điên cuồng tạo ra cuộn sóng, khi ngực không ngừng phập phồng, núm vú rung động giống màu đỏ san hô, tươi đẹp say lòng người.
“Diệu Diệu, sao em đẹp như thế.” Anh ta tán thưởng từ tận đáy lòng.
Anh ta kéo cao đùi cô, nụ hôn mềm nhẹ lại rơi xuống lần nữa, mút cắn, tạo ra từng dấu vết đỏ thẫm bên tɾong đùi cô.
Cô thở dốc hết lần này tới lần khác, mãi đến khi anh ta hôn đến chỗ bí ẩn nhất của cô, hai ͼhân lập tức nâng lên, kẹp đầu anh ta.
“Ừm… A… Ô…”
Lúc này đầu lưỡi tách khe thịt nhỏ hẹp ra, trực tiếp liếm đến âm đế của cô.
Đầu lưỡi trơn ướt, dịu dàng liếm láp, từ dưới lên trên, liếm hết cái này tới cái khác, mặt lưỡi thô ráp cọ đến âm đế tê dại.
Lâm Diệu Diệu siết chặt mông, muốn khép hai ͼhân lại, nhưng run rẩy không thể cử động.
Khoáı cảm mãnh liệt tràn ngập toàn thân, cả người cô đều mềm nhũn đi.
Tống Diễn ngẩng đầu, ngậm một ngụm rượu vang đỏ, lại hôn lên lần nữa.
Có dòng nước hơi lạnh, giống như tưới lên nụ hoa màu đỏ kiều diễm, dường như có dòng đïện chạy qua kích thích kho”e mắt cô ướt át.
Cô ưỡn ngực, không nắm được tóc anh ta, tay cô nắm lấy làn váy, nắm chặt buông ra, lại dùng sức nắm chặt.
“Học trưởng… Không được… Ô…”
Lông tóc thưa thớt đều lây dính rượu kiều diễm, là màu hồng bảo thạch nồng đậm.
Đầu lưỡi linh hoạt liếm láp âm đế lần nữa, hết lần này tới lần khác, mãi đến khi nó đỏ lên sưng to.
Môi anh ta chậm rãi dời xuống dưới, mút hết rượu vang đỏ chảy xuống, liếm thịt môi phấn nộn tỏa sáng.
Cô đắm chìm tɾong khoáı cảm, cắn mu bàn tay, không ngừng nức nở.
“Học trưởng… Em không chịu nổi…”
Tống Diễn dán sát ͼhân tâm của cô buồn cười, giọng nói trầm thấp câu người.
“Là kho” chịu đến không chịu nổi? Hay là thoải mái đến không chịu nổi?”
Đôi mắt cô lệ quang mông lung, nhẹ nhàng thở gấp nói “Là thoải mái… A…”
Là đầu lưỡi của anh ta cắm vào tiểu huyệt của cô lần nữa, một đi một về mà cắm vào rút ra, h0àn toàn khiến cô rơi vào tình du͙c điên cuồng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận