Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

diễn nói đợi mưa không dễ, hôm nay phải chớp lấy thời cơ.
” Minh Thiếu Diễm:……

Quay bao lâu rồi?
” ”
Hơn hai tiếng rồi
“, Tiểu Lâm nói, ”
Khi nào mưa nhỏ thì nghỉ ngơi, mưa lớn thì tiếp tục.
” Minh Thiếu Diễm thật sự muốn chửi tục.
Đang định nói gì đó, bên kia vang lên vô số tạp âm, sau đó giọng nói quen thuộc của Đường Đường xông vào tai nghe, ”
Nhanh nhanh nhanh, lạnh chết em rồi.
” Cách cái điện thoại, Minh Thiếu Diễm có thể cảm giác Đường Đường lạnh đến hàm răng va vào nhau.
Tiểu Lâm vội vàng giúp Đường Đường quấn quần áo rồi đem điện thoại đưa Đường Đường, ”
Minh đổng.
” Ánh mắt Đường Đường sáng lên, lấy điện thoại qua, âm thanh rõ ràng rất vui vẻ, ”
Sau chú còn chưa ngủ?
“, nhìn nhìn thời gian lại nói, ”
Đã qua 12 giờ rồi.
” Minh Thiếu Diễm thật sự đau lòng.

Hôm nay còn phải quay bao lâu nữa.
” ”
Ừm…
Đại khái còn hai tiếng nữa mới xong.
” ”

Ngày mai mấy giờ bắt đầu?
” ”

8 giờ.
” 8 giờ bắt đầu quay nhưng sáng 6 giờ cô đã rời giường tới trường quay hóa trang, chỉ là Đường Đường không dám nói.
Cô nhận ra áp suất bên kia đang rất thấp, giọng nói phát ra không khỏi càng mềm mại, ”
Đây là công việc mà, hơn nữa cũng không phải ngày nào cũng vậy.
” Với cô còn trẻ nha, ngược lại là Minh Thiếu Diễm, Đường Đường thiệt tình khuyên hắn, ”
Chú mau ngủ đi, nếu không mai sẽ đau đầu đó.
” ”
Không muốn nghe điểm thi sao?
” Điểm thi.
Điểm thi gì?
Đường Đường ngơ ngác một hồi mới nhớ ra.
!!!
Điểm thi lớn học!!!
Qua 12 giờ, hôm nay là ngày 25 rồi, tối qua cô đã nhờ Minh Thiếu Diễm giúp cô xem thành tích, khó trách người mỗi ngày ngủ đúng 11 giờ như Minh Thiếu Diễm vẫn còn thức.
Nhưng không có thời gian cảm động, hiện tại Đường Đường rất khẩn trương, hồi hộp hỏi Minh Thiếu Diễm, ”
Trên 500 không…
” ”
Chỉ nhiêu đó?
” Thế cô có thể mong điểm cao hơn à?

Vậy, vậy 550 thì sao…
” Minh Thiếu Diễm không đùa cô nữa, ”
Kém một điểm…
” ”
549 hả?
” ”
Kém một điểm của 600.
” Đường Đường:!!!!
599 đó!
Đời trước cô chỉ thi trên 560 điểm, nhớ không lầm thì chính xác là 567.
Kết quả lần này điểm còn cao hơn lần trước?
Trời ạ, sao có thể?
Hình như đời trước, khi học cao tam cô còn dành thời gian đóng phim, đúng là rất bận.
Mà lần này lại liều mạng học hơn nửa năm.
Sau khi cúp máy, Đường Đường như được bơm tiết gà, vốn dĩ đang mệt mỏi vì quay phim bây giờ cả người đầy tỉnh táo.
Đạo diễn thấy biểu hiện của cô liền hỏi có phải đã có thành tích rồi không.
Đường Đường hô to kém một điểm nữa là 600 điểm làm Mễ Việt và một đám người học tra hoàn toàn câm nín.
Vì điểm của Đường Đường, đoàn phim trở nên sôi nổi hơn, dưới cơn mưa tầm tã làm tiếp công việc dang dở.
Hôm sau tin Đường Đường thi 599 điểm truyền lên khắp Weibo, mà nhân vật chính của chúng ta cùng vì dầm mưa cả đêm mà sốt tới 39 độ.
Mê mang bị một đám người đưa vào bệnh viện, khi Đường Đường tỉnh lại đã về khách sạn.
Nhìn người bên cạnh Đường Đường không ngăn được vui sướиɠ trong lòng.
Minh Thiếu Diễm đang ngồi trên ghế bên cạnh giường đọc sách.
Tay Đường Đường từ trong chăn vươn ra kéo kéo quần Minh Thiếu Diễm.
Người bị kêu nhích đến gần cô, tay ấm áp đặt lên trán Đường Đường, không nóng nữa.

Còn khó chịu không?
” Thật ra còn hơi choáng váng nhưng Đường Đường lắc đầu, ”
Không khó chịu, mệt.
” ”
Mệt thì ngủ tiếp đi.
” Cô cũng muốn ngủ tiếp, nhưng mà…
Đường Đường cầm tay Minh Thiếu Diễm, nhỏ giọng nói, ”
Một người không muốn ngủ, em có thể xin được bồi ngủ không?
” Thiếu nữ đang sinh bệnh, khuôn mặt vốn trắng nõn giờ phút này càng tái nhợt, nhưng vì đang sốt nên đôi môi hồng nhuận càng thêm đỏ thắm.
Đôi mắt nâu nhạt cứ bình tĩnh nhìn hắn, bên trong đều là hình ảnh hắn.
Trên mu bàn tay níu kéo hắn có một lỗ kim truyền nước thật nhỏ.
Giây phút này trong lòng Minh Thiếu Diễm chỉ có một suy nghĩ, đời này hắn sẽ không để ai ngoài hắn thấy bộ dạng này của Đường Đường.
Dù nhiệt độ trong phòng không thấp nhưng Minh Thiếu Diễm vẫn mặc âu phục không chút cẩu thả.
Hắn đi đến bên kia giường, cởϊ áσ khoác tây trang sau đó xốc chăn nằm vào.
Chờ trên người chậm rãi ấm hơn mới duỗi tay ôm Đường Đường đang ngơ ngác vào lòng.

Ngủ đi.
” Má Đường Đường dán vào ngực Minh Thiếu Diễm.
Nghe tiếng tim đập rõ ràng của hắn, đột nhiên trái tim bình lặng của cô trở nên lộn xộn hơn.
Thật ra ngoài trừ đóng phim, cô không hề có hành động gần gũi với người khác phái.
Trông cô như nữ lưu manh nhưng thật ra tất cả đều là giả.
Ví như lúc này, đến hai tay cô cũng không biết nên để đâu.
Nên dán lên ngực Minh Thiếu Diễm, hay đặt lên eo?
Cuối cùng Đường Đường lựa chọn đặt trên eo.
Ngón tay cách một lớp sơ mi chạm vào phần hông rắn chắc, không nhịn được còn ấn ấn vài cái.
Thới điểm mê mang nhắm mắt lại Đường Đường còn đang nghĩ dáng người Minh Thiếu Diễm đúng là tốt.
Cơ bắp hai sườn eo là phần khó tập nhất, nhưng hông Minh Thiếu Diễm thật sự có.
Nãy giờ Minh Thiếu Diễm vẫn chịu đựng động tác của Đường Đường, một hồi chọc chọc cơ bụng, một lát lại sờ sờ eo.
Hơi thở nóng rực phun trên cô hắn, cặp chân dài có khi không thành thật nhích tới nhích lui.
Thật vất vả Đường Đường mới ngủ mất, cánh tay bên hông cuối cùng cũng ngoan ngoãn.
Minh Thiếu Diễm vừa mới thở nhẹ một hơi, đột nhiên thân thể cứng đờ.
Khi chưa ngủ, động tác cố ý nhưng không lớn, khi ngủ rồi chính là động tác lớn lại không có ý thức.
Có lẽ Đường Đường ngủ không thoải mái nên muốn co chân lên, chân dài vừa co liền đụng trúng giữa hai chân Minh Thiếu Diễm.
Minh Thiếu Diễm theo bản năng muốn lùi về sau nhưng cổ bị ôm chặt hơn nữa.
Hai thân thể dán sát nhau gần như không có một khe hở.
Tay Minh Thiếu Diễm ôm chặt Đường Đường, cố hết sức ngăn Đường Đường đừng lộn xộn.
Nếu động nữa sẽ xảy ra chuyện đó.
Trong phòng trống rỗng, không ai thấy đôi mắt đen như mực của Minh Thiếu Diễm kìm nèn áp lực thế nào.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng Đường Đường cũng yên lặng.
Ngón tay theo gương mặt chậm rãi lướt xuống, cuối cùng dừng trên môi.
Thân thể cô thật nóng, gương mặt thật nóng, đến cả môi, cũng thật nóng.
Trong lửa trong mắt ngày càng sáng.
Thiêu đốt làm người ta mất lý trí.
Chỉ hôn một cái mà thôi.
Đầu ngón tay Minh Thiếu Diễm đặt trên cằm Đường Đường, nhẹ nhàng nâng gương mặt nhỏ nhắn, đôi môi chậm rãi in trên nơi hắn đã nghĩ không biết bao nhiêu lần.
Người yên lặng trong ngực nãy giờ đột nhiên động đậy.
Minh Thiếu Diễm chợt cứng đờ lập tức lui về sau.
Đường Đường nắm lấy cổ áo Minh Thiếu Diễm, hai tay ôm cổ hắn, đem người muốn chạy trốn kéo về lần nữa.
Đường Đường vốn nên ngủ trợn tròn mắt, đôi mắt xinh đẹp đầy ý cười, tay chân thon dài phối hợp kéo người về.
Cô gái đầy giảo hoạt liếm liếm môi, âm thanh có chút ốm yếu khàn khàn, ”
Bắt được anh rồi.
” Lần này bị cô bắt gặp, Đường Đường không tin Minh Thiếu Diễm còn có thể…
Nhưng lời còn chưa dứt, tay Minh Thiếu Diễm đã giữ cằm cô, hôn xuống.
Lửa trong mắt, bùng nổ.
Một tay Minh Thiếu Diễm ổn định đầu Đường Đường, một tay ôm eo cô.
Cơ thể áp cô xuống giường, nụ hôn càng ngày càng sâu khiến người ta hít thở không thông.
Bàn tay nắm cằm Đường Đường chậm rãi trượt ra phía sau cổ nâng lên.
Động tác của Minh Thiếu Diễm mạnh bạo làm Đường Đường có chút đau.
Đau đớn khiến cô càng ôm Minh Thiếu Diễm gắt gao, đầu buộc phải nâng lên dán sát Minh Thiếu Diễm hơn.
Minh Thiếu Diễm hôn quá mạnh, Đường Đường cảm giác đau nhẹ ở khóe môi.
Đầu lưỡi theo bản năng liếm khóe môi, kết quả không hẹn mà gặp Minh Thiếu Diễm.
Còn chưa kịp phản ứng, tất cả sự chú ý của cô đều bị môi lưỡi của hắn cuốn đi.
Chỗ nào đang bị đau?
Không biết nữa.
Đàn ông luôn yên lặng ẩn nhẫn một khi bị rách vỏ bọc sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.
Cái người căng thẳng biến thành Đường Đường, thân thể nóng bỏng, hai bàn tay bên hông và sau lưng hơi lạnh lẽo cũng dần nóng lên, thân thể cọ xát tấm chăn không nhịn được rùng mình.
Từng cúc áo sơ mi bị cởi ra, thân thể trước giờ được bao bọc kín mít của Minh Thiếu Diễm lộ ra.
Cơ bắp rắn chắc đẹp đến mức khiến người ta không thể mở mắt.
Đường Đường không biết bây giờ là khi nào, sau tấm màn đang đóng là thái dương hay ánh trăng.
Những gì cô biết chỉ là trong căn phòng tối mờ, nhiệt độ bên trong như đốt cháy cô.
Nụ hôn của Minh Thiếu Diễm rơi trên gáy cô.
Ngón tay nhỏ xinh của Đường Đường lung tung sờ soạng chăn rồi lại bị một cái tay khác đè lên đầu giường.
Đường Đừng biết lúc này nghĩ tới những thứ khác là không đúng, nhưng cô vẫn không khống chế được nhớ đến ”
Truyện người lớn
” cô từng xem lúc trước.

Khi sốt thân thể rất nóng.
” ”
Bên ngoài nóng bên trong càng nóng hơn.
” Mặt Đường Đường càng đỏ hơn, cô đem khuôn mặt vùi vào gối, tấm lưng xinh đẹp cong lên tạo thành một độ cung hoàn mỹ.
Thật ra cô vẫn có chút khẩn trương……
Ngay sau đó, đột nhiên Minh Thiếu Diễm bật dậy, đem cô che kín mít, còn hắn thì lấy áo ngủ rồi xoay người xuống giường.
Đường Đường ngẩn người, ”
Chú nhỏ?
” Minh Thiếu Diễm hít một hơi khí lạnh.
Đường Đường đã gọi hắn là chú nhỏ hơn nửa năm, nhưng hai chữ đó chưa bao giờ trí mạng như lúc này.
Không biết dùng bao nhiêu sức lực Minh Thiếu Diễm mới lấy lại bình tĩnh.

Cháu còn sốt.
” ”
Hết rồi…
” ”
Ngoan
“, cúi đầu hôn môi Đường Đường một cái, sau đó Minh Thiếu Diễm đem tay cô nhét vào chăn, ”
Sau này lại nói tiếp.” Hắn phải duy trì tia lý trí cuối cùng, không biến thành tên cầm thú.
Cô chỉ mới mười tám tuổi, như vậy đã đủ cầm thú rồi, nếu ngay lúc cô bệnh còn làm chuyện đó, vậy thật sự đến cầm thú cũng không bằng.
Lúc Minh Thiếu Diễm từ phòng tắm đi ra, Đường Đường đã đắp chăn ngủ rồi.
Minh Thiếu Diễm chỉnh điều hòa cao hơn chút, sửa sang quần

Bình luận (0)

Để lại bình luận