Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diêu Chấn Đình im lặng vài giây, đột nhiên hỏi: “Đây là lần đầu của em sao?”

Tống Tư Ngâm ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn anh ta, ánh mắt đầy vẻ mờ mịt: “Em không chắc nữa…”

“Em không chắc?” Diêu Chấn Đình nhíu mày, giọng điệu lộ vẻ kinh ngạc: “Đến cả việc mình đã từng làm chuyện đó hay chưa mà em cũng không chắc sao?”

Sắc mặt Tống Tư Ngâm càng thêm trắng bệch. Cô cắn môi dưới, im lặng rất lâu, cuối cùng mới run rẫy cất giọng: “Hồi cấp hai, bố mẹ em đi làm xa, em ở một mình trong căn nhà cũ ở dưới quê. Một đêm nọ, gã đàn ông độc thân trong làng xông vào nhà em… Em liều mạng la hét, liều mạng đẩy hắn ra, sau đó hàng xóm nghe thấy động tĩnh chạy tới, hắn mới bỏ chạy.”

Nước mắt cô cuối cùng cũng rơi xuống, nhỏ lên ga giường, loang ra thành một vệt ướt nhỏ: “Lúc đó em còn quá nhỏ, không nhớ rõ sau đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết mình có bị xâm hại hay không… Chỉ là từ đó về sau, chỉ cần có ai lại gần em quá mức là em sẽ cảm thấy vô cùng sợ hãi.”

Nghe xong, cả người Diêu Chấn Đình cứng đờ lại.

Anh ta nhìn hốc mắt đỏ hoe của Tống Tư Ngâm, trong lòng như bị thứ gì đó bóp chặt đến phát đau.

Anh ta đưa tay, cẩn thận từng chút một lau đi những giọt lệ trên mặt cô, giọng nói khàn đặc: “Xin lỗi em, anh không biết em lại có quá khứ như vậy, trước đây còn luôn ép buộc em…”

“Không phải lỗi của anh.” Tống Tư Ngâm lắc đầu, hít hít mũi, “Là do em quá bảo thủ, rõ ràng đã lớn thế này rồi mà vẫn cứ ôm khư khư lấy quá khứ không buông.”

“Đây không phải bảo thủ, đây là chấn thương tâm lý.” Diêu Chấn Đình nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, động tác dịu dàng như thể sợ làm cô tan vỡ, “Thật sự không phải lỗi của em. Chúng ta có thể từ từ, khi nào em sẵn sàng thì chúng ta mới làm chuyện đó, không cần vội vã, được không?”

Tống Tư Ngâm tựa vào lòng anh ta, nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của anh.

Hơi ấm ấy khiến cơ thể đang căng cứng của cô dần dần thả lỏng. Cô gật đầu, vùi mặt vào áo sơ mi của anh ta, ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc, nỗi sợ hãi trong lòng cũng vơi bớt đôi chút.

Ôm nhau yên lặng thêm một lúc, Diêu Chấn Đình buông cô ra, đưa tay vén lại mấy lọn tóc rối trên trán cô: “Cũng không còn sớm nữa, em ngủ sớm đi, anh về đây.”

Tống Tư Ngâm ngẩn người, cảm giác trống trải đột nhiên bủa vây. Thật ra cô muốn nói “Anh ở lại với em đi”, nhưng lời đến môi lại nuốt ngược vào trong. Cô gật đầu, nhìn Diêu Chấn Đình đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác trên sofa rồi từng bước đi ra phía cửa.

“Ngủ ngon.” Diêu Chấn Đình dừng lại ở cửa, ngoái đầu nhìn cô với nụ cười dịu dàng.

“Ngủ ngon.” Tống Tư Ngâm nhỏ giọng đáp lại.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại nhẹ nhàng, căn hộ lại khôi phục vẻ tĩnh mịch. Tống Tư Ngâm đi đến bên cửa sổ, nhìn chiếc xe của Diêu Chấn Đình chậm rãi rời khỏi khu nhà, ánh đèn đường kéo bóng xe dài thật dài cho đến khi biến mất trong màn đêm.

Cô tựa người vào mặt kính, đầu ngón tay vẫn còn vương lại hơi ấm từ lòng bàn tay của Diêu Chấn Đình, nhưng trong lòng lại như thiếu mất thứ gì đó.

Thực ra cô mong anh ta có thể ở lại bầu bạn với mình hơn, dù chỉ là ngồi bên cạnh giường nói chuyện phiếm thôi cũng được.

Gió đêm bên ngoài khẽ thổi, mang theo chút se lạnh của cuối thu.

Tống Tư Ngâm chạm tay lên gò má nóng bừng, nhớ lại ánh mắt dịu dàng của Diêu Chấn Đình ban nãy và câu nói “Chúng ta có thể từ từ” của anh ta, lòng cô lại ấm thêm một chút.

Có lẽ, chậm rãi một chút cũng không có gì không tốt, ít nhất anh ta nguyện ý chờ cô, nguyện ý cùng cô bước qua rào cản trong lòng.

Cô xoay người trở lại phòng ngủ, chỉnh đèn đầu giường sáng hơn một chút rồi nằm xuống, nhưng chẳng thấy chút buồn ngủ nào.

Trong đầu cứ tua đi tua lại những hình ảnh vừa rồi: đường xương hàm căng chặt của Diêu Chấn Đình, lòng bàn tay ấm áp của anh ta, và cả sự xót xa trong mắt anh ta khi nghe về quá khứ của cô… Những hình ảnh ấy giống như những đoạn phim cắt cảnh, lặp đi lặp lại khiến nhịp tim cô lại tăng nhanh.

Có lẽ một ngày nào đó, cô sẽ hoàn toàn buông bỏ được quá khứ, có thể thản nhiên đón nhận cái ôm của anh ta, không còn sợ hãi những khoảnh khắc thân mật ấy nữa.

Tống Tư Ngâm vừa nghĩ thầm vừa nhắm mắt lại, khóe miệng vô thức cong lên.

Bóng đêm bên ngoài càng lúc càng tối, trong căn hộ im lìm, chỉ còn lại tiếng thở đều đặn của cô. Thế nhưng cô không hề biết rằng, có một người đã thầm lặng đứng canh dưới lầu suốt cả đêm, cho đến khi thấy cô ra ngoài đi làm vào sáng hôm sau mới chịu rời đi.

Tống Tư Ngâm thực hiện đúng như lời hứa với Diêu Chấn Đình, khi trao đổi dự án hợp tác với Lệ Quân Sâm, cô cố ý giữ khoảng cách với anh.

Lúc mở cửa xe, đầu ngón tay cô khựng lại một chút trên tay cầm kim loại hơi lạnh. Cửa sổ chiếc xe đen dán phim tối màu, nhìn từ bên ngoài vào chỉ có thể thấy lờ mờ bàn tay với các khớp xương rõ ràng của người đàn ông đang đặt trên vô lăng, kẽ ngón tay kẹp một điếu thuốc chưa châm lửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận