Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Giấy, là người giấy sao?!”
Lam Lam trợn tròn mắt, cánh tay nổi da gà, vừa rồi khi sương mù dày đặc, cô ấy dường như nhìn thấy bóng người kỳ quái trong bóng tối, nhưng cứ nghĩ là ảo giác.
Cảnh Diêm hiển nhiên cũng nhận ra, anh đứng dậy, nắm chặt Khương Ly đang chạy về phía mình, rồi nói với Trịnh Liêm đang đứng cạnh tủ chén: “Tắt đèn đi.”
Trịnh Liêm lập tức giật mạnh dây đèn màu xanh đậm, “Cạch” một tiếng, căn bếp chìm vào bóng tối mịt mùng.
“Thở nhẹ thôi, sang bên kia đứng.”
Khương Ly chẳng nhìn thấy gì, chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của Cảnh Diêm bên tai. Anh nắm lấy vai cô, dẫn cô về phía tường. Trong bóng tối chỉ có vài tiếng bước chân ngắn ngủi, rất nhanh mọi người đều bất động, nín thở lắng nghe.
Sự yên tĩnh đến lạ thường khiến mọi âm thanh trong đêm trở nên đột ngột và đáng sợ.
Tiếng bước chân của người giấy đang đến gần!
Khương Ly nắm chặt cánh tay Cảnh Diêm, một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, giống hệt đêm hôm đó, người giấy lại đang di chuyển trên mái nhà. Tiếng động bùm bùm như cố tình dọa người, khiến không khí càng thêm kinh khủng.
Cô không dám ngẩng đầu nhìn, sợ bất ngờ chạm mặt những khuôn mặt giấy trắng bệch kỳ dị.
Cửa từng phòng trong sân lần lượt bị gõ, sau đó giọng nói the thé, đều đều của người giấy bắt đầu gọi tên từng người:
Khương Ly…
Trịnh Liêm…
Lam Lam…
Khúc An Nguyên…
Từng tiếng gọi, mỗi tiếng lại cao hơn tiếng trước, âm cuối kéo dài, hóa thành sợi tơ vô hình quấn quanh trái tim mỗi người, khiến họ hoảng loạn, dần dần gây ra cơn đau thắt ở ngực, tim đập mạnh đến mức đau nhói.
Không phải ảo giác, mà là đau thật!
“Ư!”
Khương Ly là người đầu tiên bị gọi tên. Khi Cảnh Diêm che tai cô lại, cô đã nghe thấy tiếng gọi của người giấy. Cô cố chịu đựng cơn đau, tựa đầu vào ngực anh, mồ hôi lạnh trên trán nhanh chóng thấm ướt áo sơ mi trắng của anh. Cô không ngờ người giấy lại có kỹ năng đáng sợ như vậy.
“Cái quái gì thế này… Thiết kế quỷ quái à?” Lam Lam cũng đau đến mức nghiến răng, ôm ngực trượt xuống dựa vào tường, thở hổn hển vẫn không quên buông lời phàn nàn về trò chơi.
Khúc An Nguyên đứng bên cạnh cô ấy, buông con dao găm trong tay, quỳ một gối xuống, khi tiếng gọi tiếp theo vang lên, hắn dùng lòng bàn tay lạnh lẽo bịt chặt tai Lam Lam.
Thật sự quá đau! Cảm giác như trái tim bị những sợi tơ rung bọc lấy, xé toạc và chảy máu trong lồng ngực. Tiếng người giấy cứ vang lên đều đều, cơn đau càng lúc càng dữ dội.
Lam Lam muốn đẩy tay Khúc An Nguyên ra, nhưng cô ấy đau đến mức không thở nổi, tay chân rã rời, toàn thân run rẩy. Đáng tiếc trời quá tối, cô ấy không nhìn thấy mặt Khúc An Nguyên, cũng không biết hắn đang có biểu cảm gì.
Cô ấy chỉ cảm thấy đôi tay che tai mình cũng đang run rẩy, rõ ràng… Hắn cũng đang đau.
Rất nhanh, vì tai bị che lại, không còn nghe thấy tiếng người giấy, Khương Ly cảm thấy cơn đau xé rách ở ngực đang dần giảm bớt, nhưng ý thức vẫn còn mơ hồ. Dù trước mắt tối đen, cô lại nhìn thấy những hình ảnh kỳ lạ.
Người giấy mặc áo đỏ, mặt trắng bệch trong màn sương đen đang nghiêng đầu cười.
Một bàn tay đang phân hủy thò ra từ trong quan tài chôn nửa dưới đất.
Ông thầy âm dương trước mộ phần tay cầm con dao chủy thủ màu đỏ trong tay, giọng điệu kỳ quái chỉ niệm hai chữ ——【 khai quan 】 (khởi quan)
Hình ảnh cuối cùng là phòng của Cảnh Diêm, trong chiếc quan tài màu đen đặt trên ghế cao, nằm bên trong là chính cô…
Khương Ly sợ hãi nhắm mắt lại, cho đến khi Cảnh Diêm dùng ngón tay xoa huyệt thái dương, xoa dịu cơn đau, tất cả ảo giác mới nhanh chóng biến mất.
Cô không dám nghĩ nhiều, yếu ớt ôm chặt lấy anh.
Không biết bao lâu sau, tiếng người giấy cuối cùng cũng ngừng lại, ngay cả tiếng động trên mái nhà cũng biến mất, màn đêm kỳ lạ này lại một lần nữa trở nên yên tĩnh. Ngoại trừ Cảnh Diêm không bị ảnh hưởng, những người còn lại đều như vừa trải qua một kiếp nạn.
“Em ngồi đây, anh đi bật đèn.”
Cảnh Diêm đặt Khương Ly xuống ghế nhỏ, trong căn bếp tối om mà người thường không nhìn thấy gì, anh lại như vẫn có thể nhìn thấy mọi thứ, bước vài bước đến giật dây đèn.
Có ánh sáng, Khương Ly mới nhìn rõ xung quanh.
Trịnh Liêm đang dựa vào tủ chén thở dốc, mặt trắng bệch như người giấy, đôi mắt sâu thẳm nheo lại nhìn Khương Ly, trên mái tóc đen ngắn vẫn còn lấm tấm mồ hôi.
Bên kia, Lam Lam mắt đỏ hoe đang gọi Khúc An Nguyên, còn Khúc An Nguyên thì đã ngất xỉu trong lòng cô từ lúc nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận