Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Tư Ngâm đi theo ta ra gara, bước chân vẫn có chút run rẩy: “Nhưng em chẳng có bộ quần áo nào ra hồn, cả túi xách cũng…”

“Em nói gì vậy?” Diêu Chấn Đình dừng bước, nhìn cô nghiêm túc: “Bố mẹ anh biết hoàn cảnh nhà em, anh đã giải thích với họ rồi. Họ không phải hạng người coi trọng gia thế đâu. Đừng suy nghĩ nhiều, em cứ thoải mái đi.”

Tống Tư Ngâm cắn môi, nhỏ giọng hỏi: “Nhưng những gia đình như nhà anh, chẳng phải đều thích liên hôn sao? Kiểu môn đăng hộ đối ấy…”

Diêu Chấn Đình bật cười, vòng tay ôm lấy vai cô: “Làm gì có chuyện tuyệt đối thế? Bố mẹ anh tôn trọng lựa chọn của anh. Anh muốn tìm người mình yêu, chứ không phải tìm một ‘đối tác’ phù hợp.”

Lời nói này như một liều thuốc an thần khiến tảng đá trong lòng Tống Tư Ngâm vơi đi đôi chút, cô theo anh ta lên xe.

Căn biệt thự nằm ở lưng chừng núi ngoại ô thành phố, trong sân trồng nhiều cây hoa quế. Gió đêm thổi qua mang theo hương thơm dịu mát ùa tới.

Khi người giúp việc mở cửa mỉm cười chào: “Diêu tiên sinh, Tống tiểu thư đã đến”, tim Tống Tư Ngâm lại bắt đầu đập loạn nhịp.

Bố mẹ Diêu Chấn Đình đã ngồi trong phòng khách. Diêu phu nhân mặc sườn xám, tóc búi cao gọn gàng, thấy cô liền đứng dậy mỉm cười:

“Là Tư Ngâm phải không? Mau ngồi đi, Chấn Đình hay nhắc tới con lắm.”

Tống Tư Ngâm vội vàng cúi chào: “Cháu chào chú, chào cô ạ.”

Bàn ăn được bày biện rất thịnh soạn. Mẹ Diêu không ngừng gắp thức ăn cho cô, giọng điệu thân thiết: “Cô nghe nói cháu làm thiết kế ở công ty à? Con gái làm nghề đó cũng vất vả lắm, sau này kết hôn rồi thì nghỉ việc đi, ở nhà chuyên tâm chăm sóc con cái, Chấn Đình nó nuôi nổi cháu mà.”

Động tác gắp thức ăn của Tống Tư Ngâm khựng lại, trong lòng dâng lên chút khó chịu. Cô rất yêu công việc hiện tại, không muốn sau khi kết hôn lại bị giam chân trong bốn bức tường. Nhưng nhìn ánh mắt ôn hòa của mẹ Diêu, lại nghĩ người lớn tuổi thường có quan điểm bảo thủ, cô đành nén cảm xúc, khẽ gật đầu: “Vâng, cháu biết rồi ạ.”

“Mẹ, nói chuyện đó bây giờ là quá sớm rồi ạ.” Diêu Chấn Đình nhíu mày, bỏ một con tôm đã bóc vỏ vào bát Tống Tư Ngâm, “Con và Tư Ngâm còn chưa tính đến chuyện kết hôn mà, cứ để cô ấy làm việc cho tốt đã.”

Mẹ Diêu đặt đũa xuống, giọng hơi gấp gáp: “Sớm cái gì? Hai đứa quen nhau nửa năm rồi, tranh thủ lúc bố mẹ còn trẻ còn giúp trông cháu được, tính toán sớm vậy chẳng phải tốt hơn sao.”

Đang nói chuyện thì trên lầu vang lên tiếng bước chân. Diêu Ngân Linh mặc một chiếc váy hai dây, xỏ dép lê lững thững đi xuống, giọng hằn học: “Cả nhà ăn cơm sao không gọi con? Định ăn hết phần của con luôn à?”

“Chính con bảo là không đói còn gì.” Mẹ Diêu bất lực vẫy tay: “Mau ngồi xuống đi, có cả Tư Ngâm ở đây nữa, đừng có vô lễ như thế.”

Diêu Ngân Linh ngồi xuống cạnh Tống Tư Ngâm, liếc nhìn cô từ đầu đến chân rồi cười lạnh: “Ồ, đây chẳng phải là nhà thiết kế Tống của công ty chúng ta sao? Ăn mặc trịnh trọng thế này, bộ định coi mình là thiếu phu nhân nhà họ Diêu thật đấy à? Tốc độ ‘chim sẻ hóa phượng hoàng’ của cô cũng nhanh gớm nhỉ.”

Bàn tay cầm đũa của Tống Tư Ngâm siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

Diêu Ngân Linh là cấp trên trực tiếp của cô, bình thường ở công ty đã chẳng bao giờ cho cô sắc mặt tốt, giờ đây trước mặt cha mẹ Diêu lại càng không nể nang chút nào. Cô muốn phản kháng nhưng lại sợ làm hỏng không khí nhà họ Diêu, đành cúi đầu im lặng.

“Linh Linh, ăn cơm thì bớt nói lại đi.” Giọng Diêu Chấn Đình trầm xuống. “Tư Ngâm là khách anh mời về, em tôn trọng người ta một chút đi.”

“Em không tôn trọng chỗ nào?” Diêu Ngân Linh không phục, cao giọng: “Anh không biết đâu, hồi đại học cô ta đã thế rồi, cố ý tiếp cận thầy hướng dẫn để cướp suất học bổng của người khác, giờ lại đến cướp anh trai của con, thủ đoạn cái nào ra cái nấy đấy.”

Tống Tư Ngâm đột ngột ngẩng đầu, Sắt mặt trắng bệch nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Tôi chưa từng làm những chuyện đó, xin cô đừng ngậm máu phun người.”

“Ngậm máu phun người?” Diêu Ngân Linh cười nhạo: “Cả khoa thiết kế ai mà chẳng biết? Cô tưởng giả vờ vô tội là có thể lừa được mọi người sao?”

“Đủ rồi!” Diêu Chấn Đình đập bàn một cái khiến bát đũa nảy lên, “Linh Linh, nếu em không muốn ăn thì lên lầu đi, đừng ở đây nói năng bậy bạ.”

Mắt Diêu Ngân Linh đỏ hoe, uất ức nhìn Diêu Chấn Đình: “Anh vì cô ta mà quát em? Anh có người yêu là quên luôn cô em gái này phải không? Con không biết, con cứ không thích cô ta đấy!”

Diêu Chấn Đình day trán, giọng dịu đi đôi chút: “Được rồi, là anh không đúng, không nên quát em. Mau ăn đi, món bồ câu quay này là món em thích nhất đấy.”

Diêu Ngân Linh vẫn chưa nguôi giận, cô ta vừa chọc bát cơm vừa thỉnh thoảng liếc xéo Tống Tư Ngâm.

Tống Tư Ngâm không còn tâm trạng ăn uống, miếng cơm trong miệng nhai mà cảm thấy khô khốc như giấy nhám, phải cố gắng lắm mới nuốt trôi. Cô đặt đũa xuống, khẽ nói: “Chú, cô, cháu xin phép đi vệ sinh một lát ạ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận