Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô và Long cùng nhau đi phát đề. Bài kiểm tra không quá khó, nhưng lại đánh trúng vào những lỗ hổng kiến thức mà sinh viên năm nhất thường mắc phải. Sau mười lăm phút, khi thu bài lại, lướt qua một lượt, cả hai đều biết rằng quyết định mở lớp học này là hoàn toàn đúng đắn. Hầu hết các bạn đều làm sai ít nhất một nửa.

Sau khi ổn định lại lớp học, Long chính thức bắt đầu bài giảng của mình. Cậu không đứng yên một chỗ trên bục, mà đi xuống phía dưới, tương tác với các học viên.

“Chào các bạn, anh là Long,” cậu mở đầu một cách gần gũi. “Trước khi vào chương đầu tiên, anh muốn hỏi một câu: Theo các bạn, tại sao một tô phở ở quận 1 lại đắt hơn một tô phở ở quận Gò Vấp, dù chất lượng có thể như nhau?”

Câu hỏi thực tế và bất ngờ khiến cả lớp ngơ ngác, rồi bắt đầu xôn xao bàn tán. Long mỉm cười, chỉ vào một bạn nam. “Em nghĩ sao?”

“Dạ… em nghĩ là do tiền thuê mặt bằng ạ?”

“Đúng, đó là một phần của chi phí,” Long gật gù. “Còn gì nữa không? Mời em, cô bạn đeo kính.”

Cô bạn nữ sinh quen thuộc, người đã hỏi Minh An hôm trước, rụt rè đứng dậy. “Dạ… em nghĩ là do… những người ăn ở quận 1 sẵn sàng trả giá cao hơn ạ?”

“Chính xác!” Long búng tay một cái. “Đó chính là hai khái niệm cơ bản nhất mà chúng ta sẽ tìm hiểu hôm nay: Cung và Cầu. Chi phí mặt bằng ảnh hưởng đến đường Cung, và sự sẵn sàng chi trả của khách hàng ảnh hưởng đến đường Cầu. Kinh tế học không phải là những thứ gì đó khô khan trong sách vở, nó ở ngay xung quanh chúng ta.”

Cách vào đề đầy lôi cuốn của Long lập tức thu hút tất cả mọi người. Cậu không giảng lý thuyết suông. Với mỗi khái niệm, cậu đều lấy những ví dụ từ đời sống, từ giá vé xem phim ngày cuối tuần, giá khẩu trang trong mùa dịch, cho đến việc tại sao iPhone mỗi năm ra một mẫu mới. Những lý thuyết phức tạp về độ co giãn, về điểm cân bằng thị trường qua lời giảng của cậu bỗng trở nên sống động và dễ hiểu lạ thường. Cậu vẽ đồ thị trên bảng, vừa vẽ vừa giải thích, giọng nói truyền cảm, đầy đam mê.

Minh An ngồi ở bàn cuối lớp, lặng lẽ quan sát. Cô nhìn Long đang sải bước tự tin giữa các dãy bàn, nhìn ánh mắt say mê của cậu khi nói về kinh tế, nhìn cách cậu kiên nhẫn giải thích cho một bạn học viên chưa hiểu bài. Cô thấy một Nguyễn Long hoàn toàn khác. Không phải là cậu bạn cùng phòng ngây thơ, cũng không phải là con mãnh thú cuồng bạo trên giường, mà là một người thầy thực thụ, thông thái và đầy cuốn hút. Trái tim cô bất giác đập lệch đi một nhịp. Cô nhận ra, người đàn ông này còn quyến rũ hơn cả những gì cô từng tưởng tượng.

Buổi học kéo dài hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Khi Long kết thúc bài giảng, cả lớp im lặng một vài giây, rồi đồng loạt vỗ tay rào rào. Tiếng vỗ tay không phải vì phép lịch sự, mà là sự thán phục thực sự.

“Cảm ơn các bạn,” Long mỉm cười, có chút cúi đầu. “Buổi học hôm nay kết thúc ở đây. Hẹn gặp lại các bạn vào thứ tư tuần sau.”

Các học viên lục tục ra về, gương mặt ai cũng ánh lên vẻ thỏa mãn và hứng khởi. Cô bạn đeo kính còn chạy lại bàn của Long.

“Anh Long ơi, bài giảng của anh hay quá ạ! Em chưa bao giờ thấy môn Vi mô dễ hiểu như vậy.”

“Cảm ơn em,” Long cười đáp. “Có gì không hiểu cứ nhắn vào group lớp nhé.”

Khi tất cả học viên đã về hết, trong phòng chỉ còn lại Long và Minh An. Cậu thở phào một hơi, ngồi phịch xuống chiếc ghế gần nhất, cảm giác mệt mỏi nhưng cũng vô cùng thỏa mãn ùa đến.

Minh An bước lại gần, đặt lên bàn một chai nước mát. Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cậu, trong ánh mắt chứa đầy ý cười.

“Sao thế?” Long hỏi, mở chai nước tu một hơi dài. “Thấy anh giảng chán quá à?”

“Không,” Minh An lắc đầu, nụ cười trên môi càng rộng hơn. “Thấy ‘giảng viên át chủ bài’ của em hôm nay… làm tốt lắm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận