Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cơn Sốt Và Sự Chiếm Hữu Của Bệnh Nhân
Hậu quả của việc đứng dưới mưa lạnh rồi lại vận động kịch liệt trong phòng tắm là sáng hôm sau, “tiểu quỷ” mình đồng da sắt Triệu Tử Hiển chính thức đổ bệnh.
Sáu giờ rưỡi sáng, giờ mà bình thường hắn đã dậy chạy bộ và nấu bữa sáng, nhưng hôm nay hắn vẫn nằm im trên giường. Sắc Vi tỉnh dậy, thấy bên cạnh nóng hầm hập như cái lò nung. Cô sờ trán hắn, nóng đến bỏng tay.
Khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng vì sốt, hơi thở nặng nhọc, đôi mắt đen thường ngày sáng ngời giờ lờ đờ, phủ một lớp sương mờ. Hắn bệnh, trông yếu ớt và… gợi cảm một cách kỳ lạ.
“Ưm… tôi đi nấu bữa sáng…” Hắn cố gượng dậy, giọng khản đặc, định bước xuống giường theo thói quen phục vụ cô.
“Nằm xuống ngay cho tôi!” Sắc Vi quát lên, đẩy hắn ngã lại xuống gối. Cô vừa tức vừa thương. “Cậu muốn chết à? Sốt đùng đùng thế kia còn nấu nướng cái gì!”
Hắn ngoan ngoãn nằm im, đôi mắt ươt át nhìn cô như một chú cún con bị mắng, khiến tim cô mềm nhũn.
“Thay quần áo đi, đến bệnh viện.” Cô ra lệnh, lục tung tủ quần áo tìm đồ cho hắn.
Lái xe đến bệnh viện, cô gọi điện xin nghỉ học cho cả hai. Sau khi bác sĩ khám, tiêm thuốc và kê đơn, cơn sốt 40 độ của hắn mới tạm thời được khống chế. Bác sĩ điều trị chính là Pierre – một người bạn cũ và cũng là người từng theo đuổi Sắc Vi cuồng nhiệt.
Pierre đẹp trai, lịch thiệp kiểu Pháp, ân cần dặn dò Sắc Vi cách chăm sóc bệnh nhân. Tử Hiển ngồi trên giường bệnh, im lặng quan sát, đôi mắt đen tối sầm lại.
“Tôi đi hỏi Pierre thêm vài việc, cậu ngồi yên đây.” Sắc Vi cầm túi thuốc, định quay lại phòng bác sĩ.
Bỗng nhiên, một bàn tay nóng rực nắm chặt lấy cổ tay cô. Tử Hiển nhìn cô chằm chằm, môi mím chặt.
“Sao thế?”
“Không được đi.”
“Tại sao?”
“Không cho phép đi!” Giọng hắn khàn đặc nhưng đầy vẻ ngang ngược trẻ con.
Sắc Vi trố mắt. Tên nhóc này, ốm rồi mà còn dám ra lệnh cho cô? “Cậu bị sốt đến hỏng não rồi à?”
“Không cho phép gặp hắn!” Hắn kéo mạnh tay cô, khiến cô ngã nhào vào lòng mình. Hắn vòng tay ôm chặt eo cô, vùi mặt vào bụng cô, hít hà mùi hương quen thuộc. “Ánh mắt hắn nhìn cô… ghét lắm. Cả cách cô cười với hắn nữa… không được.”
Sắc Vi ngẩn người, rồi bật cười khúc khích. Thì ra là ghen.
Bình thường hắn luôn tỏ ra bình thản, cao ngạo, không ngờ lúc ốm vào lại hiện nguyên hình là một đứa trẻ hay hờn dỗi và chiếm hữu. Sự ghen tuông ngây ngô này khiến cô thấy hắn đáng yêu muốn chết.
“Pierre chỉ là bạn thôi mà.” Cô vuốt ve mái tóc đen mềm mại của hắn.
“Hừ! Đàn ông với đàn bà làm gì có bạn.” Hắn lầm bầm trong bụng cô, tay siết chặt hơn như sợ cô chạy mất. “Không được đi. Chúng ta về nhà.”
“Nhưng…”
“Về nhà! Tôi muốn về nhà!” Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì sốt nhìn cô đầy uất ức. “Cô mà đi gặp hắn, tôi sẽ… tôi sẽ không uống thuốc!”
Sắc Vi phì cười. Lại còn dọa không uống thuốc nữa chứ. Đúng là trẻ con. Nhưng nhìn bộ dạng này của hắn, cô làm sao nỡ từ chối.
“Được rồi, được rồi, về nhà. Sợ cậu rồi đấy ông tướng ạ.”
Cô hôn nhẹ lên trán nóng hổi của hắn, đan ngón tay mình vào tay hắn, dắt hắn ra khỏi bệnh viện, bỏ lại Pierre đang ngơ ngác nhìn theo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận