Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời nói đầy ẩn ý của cô khiến con cặc bên dưới lớp quần tây của Long bắt đầu có phản ứng. Nó từ từ ngóc đầu dậy, cộm lên một cách rõ rệt. Long cố gắng siết chặt cơ mông, hy vọng có thể che giấu đi sự thay đổi của cơ thể, nhưng vô ích. Chiếc ghế sofa mềm mại càng làm cho sự cương cứng của cậu trở nên không thể che giấu.

Minh An tất nhiên đã cảm nhận được điều đó. Nụ cười trên môi cô càng thêm đắc thắng. Bàn tay đang massage của cô không còn chỉ tập trung ở lưng nữa. Một cách vô tình mà hữu ý, chúng trượt xuống thấp hơn, lướt qua cặp mông căng tròn của cậu.

“Ư…” Long khẽ rên lên một tiếng.

“Sao thế?” Minh An giả vờ ngây thơ hỏi. “Tôi làm anh đau à?”

“Không… không có…” Long nghiến răng đáp, cố gắng kiềm chế.

Nhưng Minh An đâu có ý định buông tha. Cô trườn người lên ghế sofa, ngồi hẳn lên phần mông của cậu. Toàn bộ trọng lượng cơ thể và vùng tam giác mật nóng hổi của cô, dù cách một lớp quần, vẫn áp thẳng lên lưng dưới của Long. Tư thế này khiến cậu cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự mềm mại, ẩm ướt đang đè nặng lên mình.

“Thế này có vẻ dễ hơn,” cô nói, cúi người xuống, hai bầu ngực căng tròn cọ xát vào lưng cậu. “Để tôi massage vai cho anh kỹ hơn một chút.”

Bây giờ thì Long không còn cảm thấy thư giãn nữa, đây chính xác là một cuộc tra tấn. Mùi hương cơ thể của Minh An, mùi tinh dầu oải hương, cảm giác da thịt cọ xát, tất cả hòa quyện lại thành một liều thuốc kích thích cực mạnh. Con quái vật của cậu đã hoàn toàn thức tỉnh, gồng lên cứng như đá, chọc thẳng vào đệm ghế.

“Minh An…” cậu gằn giọng, trong thanh âm đã có sự cầu xin. “Đừng đùa nữa…”

“Đùa gì chứ?” Minh An vẫn tiếp tục màn kịch của mình. Bàn tay cô rời khỏi vai cậu, trượt dài xuống dưới, dọc theo cánh tay rồi đan vào những ngón tay của Long. Tay còn lại của cô thì không hề “ngoan ngoãn” như vậy. Nó chậm rãi di chuyển xuống thắt lưng, rồi dừng lại ngay trên cặp mông săn chắc của cậu. Những ngón tay cô khẽ bóp nhẹ.

“A…” Long giật nảy người.

“Cơ mông cũng căng cứng quá này,” cô thì thầm vào tai cậu, giọng nói mờ ám. “Chắc là ‘làm việc’ quá sức rồi. Phải thả lỏng một chút.”

Nói rồi, bàn tay hư hỏng của cô trượt ra phía trước, lướt dọc theo mặt trong đùi cậu rồi dừng lại ngay vị trí đáng sợ đang gồ lên dưới lớp quần. Cô không chạm vào hẳn, chỉ để mu bàn tay lướt qua, một sự khiêu khích chết người.

“Chết tiệt!” Long chửi thề một tiếng. Cậu không thể chịu đựng được nữa.

Cậu đột ngột lật người lại, khiến Minh An mất thăng bằng, ngã nhào vào lồng ngực cậu. Cậu nhanh chóng đảo ngược tình thế, đè cô xuống ghế sofa, hai tay ghì chặt lấy cổ tay cô trên đỉnh đầu.

“Em đúng là yêu tinh,” Long thở hổn hển, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào cô. “Em có biết mình vừa làm gì không?”

Minh An không hề sợ hãi. Ngược lại, cô còn thích thú nhìn vẻ mặt mất kiểm soát của cậu. Cô cong chân lên, dùng đầu gối cọ vào con cặc đang phồng lên của cậu.

“Làm gì cơ?” cô cười khanh khách. “Tôi chỉ đang thưởng cho nhân viên của mình thôi mà.”

“Thưởng kiểu này thì nhân viên chết mất,” Long nghiến răng. Cậu cúi xuống, định chiếm lấy đôi môi cô thì Minh An lại lên tiếng.

“Khoan đã.”

“Gì nữa?” Long gầm gừ.

“Phần thưởng vẫn chưa kết thúc,” cô nói, nháy mắt một cái. “Để tôi hoàn thành nốt công việc của mình đã.”

Cô dùng chân đẩy nhẹ cậu ra, rồi ngồi dậy, chỉnh lại mái tóc hơi rối. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Long, cô quỳ xuống sàn nhà, ngay giữa hai chân cậu. Cô ngước lên nhìn cậu, đôi mắt lấp lánh một vẻ dâm đãng và phục tùng hiếm thấy.

“CEO thì phải biết chăm sóc cho nhân viên chủ chốt của mình chứ,” cô nói, giọng ngọt như mật.

Bàn tay cô tìm đến khóa quần của Long, chậm rãi kéo nó xuống. Con quái vật khổng lồ được giải phóng, bật ra ngoài với một sức sống mãnh liệt. Nó sừng sững trước mặt Minh An, quy đầu đỏ ửng rỉ ra một chút dịch nhờn, những đường gân xanh nổi lên chằng chịt, trông vừa đáng sợ lại vừa quyến rũ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận