Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cảnh Cáo
Bùi Du Xuyên ngước mắt nhìn cô, gương mặt đã trở nên độc đoán: “Không có lý do gì cả, chỉ là bọn anh muốn làm thế thì bọn anh làm thôi, cũng không ai có thể ngăn cả anh em bọn anh làm chuyện bọn anh muốn.”
“Như thế này này.”
Bùi Du Xuyên nắm lấy tay cô, đột nhiên đè Kiều Sở Sở xuống dưới người mình!
Kiều Sở Sở: “!”
Bùi Du Xuyên ngồi trên eo cô, vuốt những sợi tóc xõa trên trán, thân hình cường tráng của anh ấy từ góc nhìn từ dưới lên trên có thể thấy hết toàn bộ, rất mãn nhãn.
Ánh mắt anh ấy nặng trĩu, giống như sóng biển lúc nửa đêm, cuốn theo thứ gì đó mà cô không hiểu, hung hãn uy hiếp cô: “Kiều Sở Sở, anh cảnh cáo em, anh không kết bạn WeChat, em, mẹ nó, cũng đừng nghĩ đến chuyện kết bạn, hiểu không?”
Kiều Sở Sở đang cầm kéo chuẩn bị phòng thân: “… Tại sao chủ đề đột nhiên chuyển từ thư tình sang bạn bè WeChat rồi hả?”
Bùi Du Xuyên nhếch khóe miệng lên, ánh mắt dừng ở trên môi cô ba giây.
Sau đó, anh đưa tay véo thật mạnh vào mặt cô.
Kiều Sở Sở bị đau: “Ối!”
Giống như có một thú vui tà ác thú vị, Bùi Du Xuyên véo đến khi mặt cô đỏ bừng, mới đắc ý cười, lộ ra một chiếc răng khểnh nhỏ: “Ngày mai gặp lại, em tám.”
… Đau đầu.
Nó đau như thể một người thợ mỏ đang đào vàng trong đầu mình.
Bùi Du Xuyên khó chịu chắp tay chống người ngồi dậy trên giường và nhìn xung quanh.
… Đây hẳn là phòng của Kiều Sở Sở.
Tại sao anh ấy lại ở trong phòng này?
Bùi Du Xuyên suy nghĩ lại, biến sắc, cẩn thận kiểm tra toàn thân.
Chiếc quần vẫn còn đó, nhưng áo của anh ấy đâu? !
Anh ấy loạng choạng rời khỏi giường: “Kiều Sở Sở!!”
Kiều Sở Sở đang ngồi vẽ trên sofa, chợt nghe thấy tiếng bước chân như voi chạy ầm ầm về phía mình, cô còn chưa kịp ngẩng đầu nhìn thì đã bị bóp cằm!
Bùi Du Xuyên dùng sức bóp mạnh cằm cô, hết sức cẩn thận nhìn trái nhìn phải khắp cổ cô, như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Cô cáu kỉnh ngắt lời: “Anh vẫn chưa tỉnh rượu à?!”
Bùi Du Xuyên lùi lại vài bước, nhìn chằm chằm vào cô: “Áo của anh đâu?”
Kiều Sở Sở bối rối: “Ở trên sàn phòng của anh.”
Bùi Du Xuyên quay người vào phòng tìm quần áo, quả nhiên tìm được trên sàn nhà.
Anh ấy mặc bừa quần áo lên người, đi tới trước mặt Kiều Sở Sở, vẻ mặt hoảng hốt: “Sao quần áo của anh lại rơi xuống đất?”
Kiều Sở Sở nghẹn họng không nói nên lời: “Anh nói xem? Quần áo ở trên mặt đất, rõ ràng là anh tự cởi đó.”
Bùi Du Xuyên bối rối ôm lấy bản thân mình, nỗi sợ hãi gần như treo trên mặt: “Vậy tại sao anh phải cởi quần áo?”
Kiều Sở Sở: “? Làm sao em biết được vì sao anh lại cần cởi quần áo?”
Cô nhấp ngụm nước nóng với vẻ chán ghét.
[Hơn nữa, anh ấy không chỉ cởi quần áo, mà còn cởi quần áo xong rồi cưỡi lên người mình như một kẻ biến thái! Ra lệnh cho mình không được thêm người khác vào WeChat!]
[Anh ấy còn nói rằng anh ấy đã đốt hết tất cả những bức thư tình của mình trong thời niên thiếu. Hỏi tại sao thì không thèm trả lời, còn nổi giận.]
[Thêm nữa sau đó còn khóc lóc trước mặt mình. Quả nhiên, cứ tâm trạng không tốt là tới tìm mình trút giận.]
Bùi Du Xuyên: “…”
Ký ức cuối cùng cũng lần lượt quay trở lại sau khi bị trì hoãn mười phút.
“ Thật ra Hạ Tuyết Thuần rất giống em, anh em bọn anh đều nghĩ như vậy, nhưng không ai nói cho em biết.”
“Lúc còn đi học, em có rất nhiều thư tình, anh không thích nên đốt hết của em rồi.”
“Không có lý do gì cả, chỉ là bọn anh muốn làm thế thì bọn anh làm thôi, cũng không ai có thể ngăn cả anh em bọn anh làm chuyện bọn anh muốn.”
Anh ấy xoay người, đè Kiều Sở Sở xuống dưới người, dạng chân qua hai bên eo cô, cúi đầu nhìn cô.
Dưới ánh đèn bàn mờ ảo, đôi mắt bối của Kiều Sở Sở đang gợn sóng.
Lúc đó, anh ấy muốn làm cô khóc, anh ấy muốn nhìn thấy đôi mắt này của cô chảy ra những giọt nước mắt long lanh, khóc sướt mướt gọi anh ấy là anh ba.
Anh ấy kìm nén sự bốc đồng trong chốc lát, nhìn thẳng vào mắt cô, hung hãn uy hiếp: “Kiều Sở Sở, anh cảnh cáo em, anh không kết bạn WeChat, em, mẹ nó, cũng đừng nghĩ đến chuyện kết bạn, hiểu không?”
Bùi Du Xuyên bị ký ức thiêu đốt đến nỗi không thể tin được tự hỏi chính mình: “Mình đã làm mấy thứ này sao?”
Kiều Sở Sở bưng chén trà cười lạnh nói: “Anh say rượu làm khùng làm điên, lôi kéo bắt bạn trai của người ta hát tình ca cùng, còn nói có thể kẹp cuống họng để hát giọng nữ.”
Bùi Du Xuyên: “?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận