Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh cũng nghĩ vậy,” Long gật gù, vừa nhai miếng bánh mì vừa nói. “Thầy Minh đã cho chúng ta một cơ hội quá lớn. Mình không thể làm qua loa được.”

Ngay sau bữa sáng, phòng khách lập tức biến thành văn phòng làm việc. Minh An lấy laptop ra, mở một file Word trống, trong khi Long mang giấy bút và cuốn giáo trình Kinh tế Vi mô dày cộp ra bàn.

“Được rồi,” Minh An gõ lạch cạch lên bàn phím, ra dáng một CEO đang chủ trì cuộc họp. “Đầu tiên, Tuyên bố sứ mệnh. ‘Chinh Phục Đại Học’ không chỉ là một lớp học thêm. Sứ mệnh của chúng ta là gì?”

Long suy nghĩ một lúc rồi nói: “Anh nghĩ, sứ mệnh của chúng ta là ‘Trang bị cho sinh viên không chỉ kiến thức, mà còn cả tư duy và kỹ năng cần thiết để thành công trong môi trường đại học và xa hơn nữa’.”

“Hay!” Minh An gật gù, ánh mắt sáng lên, nhanh chóng gõ lại câu nói của Long vào văn bản. “Nghe rất kêu. Tiếp theo, phân tích thị trường và đối tượng khách hàng mục tiêu. Cái này thì rõ rồi, chủ yếu là sinh viên năm nhất, năm hai của trường mình, những người đang gặp khó khăn với các môn đại cương.”

“Nhưng mình cũng cần mở rộng ra các trường khác trong tương lai,” Long bổ sung. “Và có thể phát triển thêm các khoá học cho những môn chuyên ngành khó hơn.”

“Đúng vậy, đó sẽ là phần ‘Tầm nhìn và chiến lược phát triển dài hạn’,” Minh An nói, tay vẫn không ngừng gõ. “Hiện tại cứ tập trung vào thị trường ngách của trường mình đã. Giờ đến phần quan trọng nhất: Sản phẩm và Dịch vụ.”

Cô chia màn hình ra làm ba cột: “Lớp học cơ bản”, “Gói kèm 1-1”, và “Sản phẩm bổ trợ”.

“Lớp cơ bản thì chúng ta đã có sườn rồi. Anh phụ trách xây dựng chi tiết giáo án cho từng buổi học, từ Vi mô, Vĩ mô đến các môn khác. Phải đảm bảo tính hệ thống và logic,” cô chỉ đạo.

“Ok,” Long đáp lời ngay. “Anh sẽ soạn chi tiết, bao gồm cả mục tiêu học tập, nội dung chính, hoạt động trong lớp và bài tập về nhà cho mỗi buổi.”

“Tốt. Còn gói 1-1, chúng ta cần một quy trình rõ ràng. Không thể dạy theo hứng được. Em nghĩ nên có một bài test đầu vào chi tiết hơn để xác định điểm yếu của từng học viên, sau đó xây dựng một lộ trình học tập cá nhân hoá. Anh thấy sao?”

“Hoàn toàn đồng ý,” Long tỏ ra rất hứng thú. “Mình có thể thiết kế lộ trình theo từng tuần, mỗi tuần tập trung giải quyết một ‘lỗ hổng’ kiến thức. Cuối mỗi tuần có một bài kiểm tra nhỏ để đánh giá tiến độ. Như vậy học viên sẽ thấy được sự tiến bộ rõ rệt của họ.”

“Tuyệt vời! Còn sản phẩm bổ trợ,” Minh An chỉ vào cột cuối cùng, “em nghĩ chúng ta có thể tạo ra các bộ tài liệu độc quyền. Ví dụ như ‘Tổng hợp 50 dạng bài tập Kinh tế Vi mô thường gặp’, ‘Sơ đồ tư duy full chương trình Vĩ mô’, hoặc thậm chí là các video bài giảng ngắn ghi lại. Chúng ta có thể bán riêng những sản phẩm này.”

Long tròn mắt thán phục. “Em đúng là có đầu óc kinh doanh thật. Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó.”

“Đương nhiên rồi,” Minh An hất cằm, vẻ kiêu ngạo quay trở lại. “Tôi là CEO mà.”

Họ cứ thế làm việc say sưa. Người đưa ra ý tưởng chiến lược, người cụ thể hoá bằng chuyên môn. Họ tranh luận về mô hình định giá, về các kênh marketing hiệu quả trong môi trường sinh viên, từ việc phát tờ rơi, quảng cáo trên các group confession của trường, cho đến việc xây dựng một fanpage chuyên nghiệp. Long còn đề xuất tổ chức các buổi workshop miễn phí về kỹ năng học đại học để thu hút sinh viên và xây dựng thương hiệu.

Khi họ bàn đến phần kế hoạch tài chính, Minh An hoàn toàn chiếm thế chủ động. Cô mở một file Excel, lập ra các bảng tính chi tiết về chi phí (thuê phòng, in ấn tài liệu, marketing…) và dự phóng doanh thu dựa trên số lượng học viên mục tiêu.

“Nếu chúng ta duy trì được 15 học viên lớp cơ bản và 3 học viên gói 1-1 mỗi tháng, sau khi trừ chi phí, lợi nhuận ròng của chúng ta sẽ rơi vào khoảng…” cô vừa nói vừa nhập số liệu, “…khoảng 25 triệu một tháng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận