Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Tuấn Sinh đưa Hiểu Nhu đã khóc tới mắt sưng đỏ ra nhà ăn. Trần Nguy Nga cũng đang trưng gương mặt xanh tím, vẻ mặt đờ như gỗ mang hai chén mì sợi mới nấu ra đặt trên bàn.
“Tới ăn.” Tuy giọng điệu không tốt nhưng Trần Nguy Nga vẫn đẩy cái chén có bỏ thêm trứng lòng đào tới trước mặt Hiểu Nhu.
Hiểu Nhu vốn tưởng mình đã khóc tới không thể chảy thêm nước mắt nữa, lúc này lại chảy nước mắt ra, trong lòng cô loạn như tơ vò, không biết nên làm thế nào mới phải.
Hiểu Nhu cảm thấy mình có sai nhưng cũng cảm thấy uất ức, có điều muốn cô thật sự hung ác toàn lực trách cứ cha và chú, trong lúc vô thức cô lại nhớ tới quãng thời gian bọn họ từng đối xử tốt với cô, khiến cô yêu hận đan xen, cuối cùng chỉ có thể vùi mặt vào trong chén giả vờ như đang chuyên tâm ăn mì, làm đà điểu tránh né hiện thực.
Trần Nguy Nga thấy cháu gái ngoan ngoãn ăn cơm, chính mình cũng ngồi xuống, dùng đũa gắp mì lên đút vào trong miệng, ăn chung với cô.
Trần Tuấn Sinh thấy một lớn một nhỏ tự mình ăn mì bèn nhíu mày lại: “Mì của anh đâu?”
“Tự tới phòng bếp lấy đi.” Trần Nguy Nga rất không khách khí đáp lại.
Tự lấy thì tự lấy! Trần Tuấn Sinh giận hừ một tiếng, quay đầu vào bếp lấy mì ăn. Tốt xấu gì ông cũng là anh cả, ông mới không đi so đo với đứa em ấu trĩ này! Hừ!
Rõ ràng bữa cơm này do chú nấu. Hiểu Nhu vừa ăn vào đã nhận ra. Tuy tay nghề của ba ba cũng không kém nhưng dù sao ông cũng là thương nhân trăm công ngàn việc, nào có nhiều thời gian xuống bếp như vậy, cho nên cuối cùng vẫn là chú có kinh nghiệm phong phú hơn một chút.
Mì sợi ngâm trong nước canh thơm ngào ngạt, vừa ăn một miếng đã không dừng lại nổi. Rau dưa thơm ngọt, thịt được xào rán đúng mực lại thêm trứng lòng đào Hiểu Nhu yêu thích nhất, một lớp sa tế đỏ rực thêm màu rau xanh tươi, chỉ ngửi thôi cũng khiến ngón trỏ người ta rục rịch.
Hiểu Nhu vốn đang đói bụng, hơn nữa cô cũng không biết cha với chú đã nói gì với nhau, bèn toàn tâm toàn ý ăn mì, cố gắng xem nhẹ sự tồn tại của cha với chú.
Nhưng chỉ cần Hiểu Nhu hơi ngẩng đầu thôi sẽ phát hiện, trong mắt cha chú mình đang lóe sáng.
Nước lèo nóng bỏng, Hiểu Nhu mới ăn một chút người đã túa đầy mồ hôi. Cô bưng ly nước ở bên cạnh lên uống mấy hớp, nhưng lại cảm giác như lửa đổ thêm dầu, cả người càng khô nóng lạ thường, thậm chí còn sinh ra cảm giác ngứa ngáy khôn kể.
Là do bị dị ứng đồ ăn ư? Hiểu Nhu không hiểu, hiện tại cả người cô lâng lâng như đang bước trên mây, choáng váng cực kỳ, khó có thể tự hỏi.
“Lạch cạch.” Đôi đũa trong tay rơi trên mặt đất, sắc mặt Hiểu Nhu đã ửng hồng, hai mắt mông lung mà dựa vào ghế ngồi.
Cảm giác nóng bỏng như bị hỏa thiêu cùng với choáng váng mơ màng khiến cô không rõ rốt cuộc mình muốn gì, chỉ có thể dựa vào bản năng khiến chính mình được thoải mái hơn một chút.

Bình luận (0)

Để lại bình luận