Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi đợi nướng chín, Hứa Tắc Ngôn không nhịn được hỏi “Vì sao em sợ anh như thế?”
Lâm Diệu Diệu im lặng một lúc lâu, mới nói “Anh quên rồi sao? Là anh muốn em đừng tới gần anh.”
Hứa Tắc Ngôn suy nghĩ một lát, hơi nhếch miệng “Chuyện này… Thật ra tình hình lúc ấy có chút đặc biệt…”
Cô cắt ngang lời anh ta nói “Anh còn nói, bảo em đừng si tâm vọng tưởng nữa.”
Anh ta giật mình, nghiêm túc đánh giá biểu cảm của cô, thấy đôi mắt cô lấp lánh nước mắt, tɾong lòng anh ta xao động.
“Chuyện này đúng là anh không đúng, anh…”
“Em không muốn suy nghĩ nữa.”
Lâm Diệu Diệu hít sâu một hơi, tiếp tục nói “Từ nay về sau, em sẽ không nghĩ gì nữa.”
Cho dù lại thí¢h anh, cô cũng sẽ nhịn xuống.
Cô nâng mắt lên, lông mi run rẩy mấy cái, lại chậm rãi quy về yên bình.
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh ta, đôi mắt sáng rõ lạnh nhạt.
“Cho nên, anh có thể coi em như người xa lạ được không?”
Ánh mặt trời sau giờ ngọ tiến vào, từng tia sáng rực rỡ chiếu sáng căn phòng.
Gương mặt Hứa Tắc Ngôn đoạn sáng đoạn tối, anh ta ngẩn ra nửa giây.
“Người xa lạ?”
“Đúng vậy…” Lâm Diệu Diệu hít sâu một hơi “Tránh gặp mặt khi không cần thiết, không cần phải nói chuyện.”
“Cái gì mà không cần thiết? Giống như bây giờ sao?”
Lâm Diệu Diệu quay mặt đi “Trong lòng anh hiểu rõ.”
Vẻ mặt Hứa Tắc Ngôn hơi nghiêm trọng, đang định nói gì đó, lò nướng vang đinh một tiếng, Lâm Diệu Diệu vội vàng xoay người lại.
Cô dùng bao tay cách nhiệt lấy khay nướng ra, vị socola nồng đậm phiêu tán tɾong phòng ßếp.
Cô dùng tăm xỉa răng thử trước, nhìn thấy trên tăm xỉa răng có chút bánh kem màu nâu, mới yên tâm bưng lên.
Đúng lúc Tống Diễn đi từ thang máy ra, thấy hai người tɾong phòng ßếp thì ngây ngốc một lát.
“Học trưởng.”
Lâm Diệu Diệu tiến lên đón anh ta, nhớ tới chuyện tối hôm qua gương mặt lập tức đỏ bừng.
“Diệu Diệu, nghỉ ngơi thế nào?”
“Ừm, em đỡ hơn rồi.”
Cô lấy dao gọt hoa quả ra, cắt brownie socola thành từng miếng nhỏ.
“Đây là gì thế?” Tống Diễn đến gần.
“Brownie.”
Đôi mắt Tống Diễn nhìn chằm chằm người cô, nhìn chằm chằm từ trên xuống dưới, lại hơi mỉm cười.
“Thật ra brownie là anh ấy… Làm.”
Ánh mắt cô nhìn về phía Hứa Tắc Ngôn, dường như không biết nên xưng hô anh ta thế nào.
Tống Diễn kịp phản ứng, lông mày nhíu lại, nghi ngờ vì sao bọn họ còn chưa tự giới thiệụ
“Hứa Tắc Ngôn, cùng trường, học viện tài chính, cùng kho”a với bọn em.”
Hứa Tắc Ngôn thản nhiên nhìn cô, dường như đang đợi cô nói tiếp.
“Tôi tên Lâm Diệu Diệu, học viện ngoại ngữ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận