Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hòa Hợp
Vi Sinh Văn Trạm cong môi mỏng, lười biếng nói: “Ồ? Vậy cô xem cho tôi thử, số mệnh của tôi thế nào?”
Kiều Sở Sở không thèm suy nghĩ: “Nhìn qua sắp chết rồi.”
Vi Sinh Văn Trạm: “?”
Kiều Sở Sở: “Ồ không, dáng vẻ của anh làm người ta yêu thích chết đi được!”
[Không thể để cho anh ta biết là sang năm anh ta sẽ bị Quý Yến Xuyên chọc cho tức chết, nếu không sợ là năm nay cũng sẽ không tốt lắm.]
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Anh ta đang có một khoảng thời gian tồi tệ rồi.
Quý Yến Xuyên đứng đối diện với hai người nhìn bọn họ.
Đứng cạnh nhau, hai người này có cảm giác hợp nhau đến kỳ lạ.
Vi Sinh Văn Trạm tuy đã lớn tuổi nhưng trông không hề già chút nào. Làn da săn chắc, không có nếp nhăn, giống như một con ma cà rồng da trắng lạnh lùng bò ra khỏi quan tài, khí chất đầy nam tính của một người đàn ông trưởng thành.
Anh ta cao khoảng một mét chín, mặc một bộ vest lịch sự, đứng cạnh Kiều Sở Sở, hơi cúi đầu nghe cô nói.
Bởi vì chênh lệch chiều cao quá lớn, anh ta lại không muốn cúi người xuống quá thấp, Kiều Sở Sở nhón chân đến gần anh ta.
Hai người tựa vào nhau như thế này, giống như đang nhìn một hoàng tộc từng chứng kiến mọi gió tanh mưa máu, đùa giỡn mọi thứ trong lòng bàn tay, nghe cô tiểu thư yếu đuối không biết gì về thế giới kể lại những bí mật nhỏ nhặt trẻ con của mình.
Vẻ mặt Quý Yến Xuyên càng ngày càng không vui: “Anh Vi Sinh, chúng ta cùng nhau ăn sáng đi.”
Anh ta liếc nhìn Kiều Sở Sở: “Chỉ có hai chúng ta thôi, tôi còn có chuyện công việc muốn nói cùng anh.”
Kiều Sở Sở căng thẳng nhìn Vi Sinh Văn Trạm và nhỏ giọng nói: “Anh ta được gia tộc của anh ta gửi đến đây, tin tôi đi, dự án này sẽ không có kết quả tốt đâu, mọi thứ sẽ đi vào ngõ cụt. Tất nhiên, anh có tin lời tôi nói hay không là tùy anh, nhưng xin hãy suy nghĩ cho kỹ.”
[Tin mình đi, tin mình đi! Anh ta sẽ làm hại anh đó! Tuy bây giờ anh ta không thể giết anh ngay được, nhưng anh ta sẽ cùng người nhà âm mưu, từng bước từng bước đẩy anh vào trong bẫy! Anh ta có hào quang của nhân vật nam chính đó! Chỉ cần anh tham gia, anh chắc chắn sẽ thua!]
Vi Sinh Văn Trạm hơi nhếch khóe miệng lên, nhưng không có trả lời.
Kiều Sở Sở đang muốn rời đi: “Tôi đi trước.”
“Chờ một chút.” Vi Sinh Văn Trạm mở điện thoại đưa mã QR WeChat cho cô: “Chúng ta trao đổi thông tin liên lạc nhé.”
Quý Yến Xuyên: “?”
Vi Sinh Văn Trạm lại có thể chủ động trao đổi thông tin liên lạc? !
Người đàn bà điên này có gì quyến rũ chứ?
Anh ta bất mãn trừng mắt nhìn Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở giật mình, có chút áy náy: “Không được.”
Vi Sinh Văn Trạm: “…?”
Quý Yến Xuyên: “???”
Cô có biết việc Vi Sinh Văn Trạm chủ động yêu cầu WeChat hiếm đến mức nào không? !
Cô từ chối thật à?!
Mắt Vi Sinh Văn Trạm tối sầm, hiện lên một chút vẻ không vui.
Chưa có ai từng từ chối anh ta.
Anh ta bình tĩnh cất điện thoại đi, môi vẫn nở nụ cười nhưng có vẻ xa cách: “Được thôi.”
Kiều Sở Sở xin lỗi mỉm cười.
Thêm làm gì chứ, cũng có nói chuyện đâu.
Đáng tiếc cô chỉ giỏi chửi mắng người khác, nhưng không giỏi nịnh nọt. Cô không biết nên từ chối khéo như thế nào, có chút xấu hổ cúi đầu: “Tôi đi trước đây”
[Mình không muốn dính líu quá nhiều đến chuyện này, mình chỉ muốn kéo dài sinh mệt của con trai thêm một chút, nhưng không muốn lại gần cuộc sống của con trai đâu.]
Quý Yến Xuyên nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô với vẻ giễu cợt: “Ồ, đúng là đồ không thức thời, anh Vi Sinh, chúng ta… Ô kìa? Anh đi đâu vậy?”
Kiều Sở Sở đi được mấy bước, đột nhiên cảm giác được có một bóng người từ phía sau đi tới.
Cô theo phản xạ rụt cổ lại, điện thoại bị giật đi.
Vi Sinh Văn Trạm bước đến gần cô, chĩa điện thoại vào mặt cô, mở khóa bằng khuôn mặt cô.
Kiều Sở Sở: “?”
Vi Sinh Văn Trạm bấm vào WeChat trên điện thoại của cô, quét mã QR, đã thêm bạn bè, đặt điện thoại vào tay cô: “Cảm ơn.”
Kiều Sở Sở: “…”
Vi Sinh Văn Trạm thuần thục gọn gàng linh hoạt lướt qua cô.
Cô kinh ngạc nhìn bóng lưng anh ta, rồi nhìn vào WeChat của mình.
[Không muốn thêm WeChat thì phải ép buộc cho bằng được???]
[Đây đúng là người trong gia tộc Vi Sinh trong truyền thuyết, muốn cái gì thì nhất định phải có được sao? Dưa chín ép cũng muốn ăn sao?]
Vi Sinh Văn Trạm lấy điện thoại di động của mình ghi chú cho Kiều Sở Sở, cũng không ngoái đầu nhìn lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận