Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô cảm thấy sâu trong bụng dưới từng đợt siết chặt, nóng hừng hực, thậm chí còn có ảo giác căng tức nhè nhẹ.

Khi Lệ Quân Sâm chậm rãi rút ra, một lượng lớn tinh dịch trắng đục hỗn hợp với mật dịch của cô từ cửa huyệt sưng đỏ không ngừng tuôn ra, lăn dài theo bắp đùi trong đang run rẩy. Anh đưa ngón tay lên, khẽ ấn vào vùng bụng dưới mềm mại của cô.

Chỉ một lực rất nhỏ như vậy thôi cũng đủ khiến cơ thể cô nhạy cảm co giật một cái, ngay sau đó, nhiều chất lỏng sánh đặc hơn nữa mất kiểm soát tuôn ra, làm ướt đầu ngón tay anh và ga giường bên dưới, để lại một mảng ướt át dâm mỹ.

Lệ Quân Sâm nhìn người phụ nữ trong lòng đã hoàn toàn kiệt sức, khắp người loang lổ vết hôn và mồ hôi. Đáy mắt anh cuộn trào những cảm xúc phức tạp khó đoán, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài trầm thấp, ôm cô chặt hơn vào lòng.

Bên ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn còn đặc quánh.

Dư vị của cao trào như thủy triều rút đi, để lại căn phòng đầy hơi thở ân ái và sự mệt mỏi rã rời. Lệ Quân Sâm không rút ra như mọi khi, mà giữ nguyên tư thế kết hợp ấy, nghiêng người ôm chặt Tống Tư Ngâm. Vật nam tính vẫn còn cứng một nửa chôn sâu trong nơi ấm áp ẩm ướt của cô, như thể đã tìm thấy bến đỗ cuối cùng.

Tống Tư Ngâm đã chìm sâu vào giấc ngủ sau những lần cao trào liên tiếp và cơn suy nhược sau bệnh.

Toàn bộ trọng lượng cơ thể dựa cả vào anh, gò má mềm mại áp lên lồng ngực anh, giống như một đứa trẻ tìm kiếm sự che chở.

Chỉ có đôi mày khẽ nhíu và những tiếng rên vô thức thi thoảng bật ra ám chỉ cho sự hiện diện của vật thô cứng vẫn còn nằm sâu trong cơ thể.

Trong phòng ngủ chỉ còn lại một chiếc đèn tường mờ ảo, phác họa đường nét mơ hồ của đồ đạc và gương mặt ngủ yên tĩnh của người trong lòng.

Thế giới như thu nhỏ lại, chỉ còn chiếc giường này, vòng tay này, và sự kết hợp thầm kín nhất.

Trong tĩnh lặng, các giác quan được phóng đại vô hạn. Anh cảm nhận rõ rệt từng thay đổi nhỏ nhất bên trong cô.

Theo mỗi nhịp thở đều đặn, đường hầm chật hẹp nóng ẩm ấy dường như cũng phập phồng, co thắt nhẹ nhàng. Khi cô hít vào, những thớ thịt mềm vô thức siết lại, mang đến cảm giác mút mát dịu dàng như đôi môi em bé. Khi cô thở ra, nó lại hơi thả lỏng nhưng vẫn bao bọc đầy dịu dàng.

Những cử động và co thắt rất nhỏ, vô thức trong giấc ngủ ấy, còn khiến tim người ta rung động hơn bất kỳ sự nghênh đón chủ động nào.

Nó không liên quan đến tình dục, mà là bản năng thuần túy của cơ thể, mang theo sự tin tưởng và phụ thuộc tuyệt đối, quấn quýt lấy anh, trêu đùa những dây thần kinh nhạy cảm nhất.

Lệ Quân Sâm bất động, sợ làm phiền giấc ngủ của cô, cũng sợ cắt đứt cảm giác kỳ diệu này. Anh nhắm mắt, tập trung toàn bộ sự chú ý vào nơi giao hòa khăng khít bên dưới.

Nơi đó ấm áp, ẩm ướt, mềm mại, như thiên đường được đo ni đóng giày cho riêng anh. Anh cảm nhận được mạch đập của mình rung động sâu trong cơ thể cô, dần hòa chung nhịp với tiếng tim đập bình ổn của cô gái nhỏ.

Thời gian ban đêm lặng lẽ trôi qua trong yên tĩnh.

Thi thoảng, Tống Tư Ngâm khẽ cựa mình trong mơ để tìm tư thế thoải mái hơn.

Những cử động nhỏ bé ấy luôn khiến bên trong hoa huyệt ma sát và siết chặt rõ rệt hơn, làm Lệ Quân Sâm lập tức căng cứng người, hơi thở trầm nặng thêm vài phần, thứ dục vọng chôn trong cơ thể cô cũng không kìm được mà giật giật, phồng to thêm, khiến cô phát ra những tiếng ưm ưm mơ hồ trong giấc ngủ.

Anh cứ thế tỉnh táo cảm nhận, ôm lấy cô, lắng nghe hơi thở của cô, trải nghiệm thứ thân mật chưa từng có, gần như linh hồn và thể xác hòa làm một.

Dục vọng hung bạo dần lắng xuống, thay vào đó là cảm giác thỏa mãn sâu sắc khó gọi tên và…một sự thương xót mà chính anh cũng không muốn đào sâu.

Đầu ngón tay anh vô thức vuốt ve mái tóc dài đẫm mồ hôi của cô, động tác dịu dàng chưa từng thấy.

Chân trời hửng sáng, ánh bình minh xuyên qua khe rèm cửa dày, rọi xuống thảm một vệt sáng dài.

Đồng hồ sinh học khiến Lệ Quân Sâm tỉnh dậy đúng giờ.

Cảm giác đầu tiên mà anh cảm nhận là cơn cương cứng mãnh liệt của buổi sớm.

Sau một đêm nghỉ ngơi và được ôm ấp mỹ nhân ấm áp mềm mại, dương vật vẫn chôn sâu trong tiểu huyệt Tống Tư Ngâm đã cứng như sắt, to thêm một vòng, tràn đầy sức sống dâng trào.

Nó hiện diện đầy mạnh mẽ trong đường hầm vẫn còn khăng khít, thậm chí có thể cảm nhận được áp lực khi những thớ thịt mềm bị nong rộng ra.

Tống Tư Ngâm vẫn đang chìm trong giấc ngủ sâu, hoàn toàn không hay biết sự thay đổi lặng lẽ xảy ra trong cơ thể.

Gương mặt cô dưới ánh ban mai trông cực kỳ tĩnh lặng, hàng mi dài như chiếc quạt, nhịp thở đều đặn.

Chỉ là cơ thể dường như đã quen với sự tồn tại của “vật lạ” này, vách trong vẫn giữ sự bao bọc ngoan ngoãn, ẩm ướt.

Ánh mắt Lệ Quân Sâm tối sầm lại, dục vọng vừa nén xuống đêm qua như ngọn núi lửa tỉnh giấc, bùng nổ dữ dội.

Bình luận (0)

Để lại bình luận