Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: CƠN MƯA RỪNG VÀ TAI NẠN BẤT NGỜ
Trình Nặc ăn trưa xong, mang theo một xấp tài liệu và sách giáo khoa định đi bộ đến trường. Cô chưa từng đến đó, đáng lẽ không nên tự ý đi đường núi một mình, nhưng ngày mai đã bắt đầu dạy học rồi, cô cần phải đến khảo sát trước. Thật ra, cô còn có một lý do khác: cô sợ ở nhà một mình lại bị mấy bà hàng xóm kéo đến buôn chuyện, tra hỏi đủ điều, cô thực sự không biết cách ứng phó.
Cô đã hỏi kỹ Hứa Đồng Nhạc đường đi, tự tin rằng mình có trí nhớ tốt. Cô chào bà Vương Quế Chi rồi hăm hở lên đường, thầm nghĩ cùng lắm là mất nửa tiếng đi bộ thôi.
Trời nắng chang chang, không khí trong lành. Trình Nặc một mình rảo bước trên con đường mòn quanh co, hai bên là núi non xanh biếc. Đi được một lúc, cô bắt đầu thấy khát nước, mồ hôi túa ra như tắm. Nghĩ cố một chút nữa sẽ tới nơi, cô tăng tốc độ bước chân.
Nhưng đi mãi, đi mãi, qua hết ngọn đồi này đến ngọn đồi khác mà vẫn chẳng thấy bóng dáng ngôi trường đâu. Xung quanh chỉ toàn là rừng cây rậm rạp và tiếng ve kêu inh ỏi. Cô nhìn đồng hồ, đã đi hơn 40 phút rồi. Chẳng lẽ cô đi lạc?
Trình Nặc hoang mang nhìn quanh. Trước sau đều vắng tanh không một bóng người để hỏi đường. Đang lúc cô cảm thấy uể oải, định quay đầu lại thì…
“Đùng! Đùng!”
Tiếng sấm rền vang từ xa vọng lại, bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc tối sầm, mây đen ùn ùn kéo đến che kín mặt trời. Gió nổi lên, cuốn theo bụi đất mù mịt.
Trình Nặc hoảng hốt. Thời tiết vùng núi thay đổi nhanh như lật bàn tay. Đang giữa trưa hè nắng gắt mà bão tới lúc nào không hay. Bây giờ đừng nói là tìm trường học, đến một chỗ trú mưa cô cũng không thấy.
“Rào rào…”
Không để cô kịp suy tính, cơn mưa rừng trút xuống xối xả như ai đó dội nước từ trên trời xuống. Những hạt mưa to và nặng hạt quất vào mặt cô đau rát.
Trình Nặc cắn răng, ôm chặt đống sách vở vào lòng che chắn, cắm đầu chạy ngược lại con đường cũ. Nước mưa làm ướt đẫm quần áo, dính chặt vào người cô lạnh buốt. Con đường đất khô cằn lúc nãy giờ biến thành bãi bùn lầy trơn trượt.
Cô chạy vội vào một đường mòn nhỏ trong rừng cây rậm rạp để tìm chỗ trú tạm. Cây cối um tùm, mưa xuyên qua kẽ lá, nước chảy thành dòng xuống mặt, xuống mắt làm cô không nhìn rõ đường đi.
Trong lúc hoảng loạn, vội vàng muốn tìm chỗ nấp, Trình Nặc không để ý dưới chân có một vũng bùn lầy lẫn với đám rễ cây chằng chịt.
“Á!”
Cô hét lên một tiếng, trượt chân ngã sõng soài xuống đất. Cú ngã mạnh khiến chân trái cô gập lại một góc đau điếng. Cô cố gắng lồm cồm bò dậy, lết vào một bụi cây rậm rạp để tránh mưa.
Cơn đau dữ dội truyền từ mắt cá chân lên tận đầu gối khiến cô ứa nước mắt. Cô thử cử động chân nhưng không được, mắt cá chân sưng vù lên nhanh chóng. Cô bị bong gân rồi, thậm chí có thể là trật khớp.
Mưa vẫn trút xuống không ngớt, xung quanh tối tăm mù mịt. Cô gái thành phố nhỏ bé, lẻ loi ngồi co ro trong bụi rậm, toàn thân ướt sũng như chuột lột, bùn đất lấm lem khắp người. Sách vở dù đã che chắn kỹ cũng bị ướt và dính bẩn.
Cô tuyệt vọng nhìn màn mưa trắng xóa. Ở cái chốn rừng thiêng nước độc này, ai sẽ đến cứu cô đây? Có khi nào cô sẽ chết cóng ở đây, hoặc bị thú dữ ăn thịt không?
Nỗi sợ hãi bao trùm lấy Trình Nặc. Cô ôm lấy cái chân đau nhức, run rẩy khóc nức nở trong tiếng mưa rơi lộp độp.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận