Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạ Quý nghĩ tới th*n d*** tr*n tr** của Phó Dụ, nhớ tới giấc mơ tối qua, cô che mặt quay cuồng trên giường.

“Hạ Quý, mày là cái đồ sắc nữ!” Hạ Quý chôn mặt trong chăn hô lên.

Cô cảm thấy ngại ngùng, xấu hổ, bởi vì lúc sáng, cô phát hiện q**n l*t mình ẩm ướt! Chỉ là nhìn thấy d**ng v*t của cậu thôi đã khiến cô mộng xuân, thậm chí còn có phản ứng!

Hạ Quý không thể tiếp nhận bản thân mình như vậy!

Cô vỗ mặt, ép buộc tinh thần đứng dậy, “Tìm việc làm sẽ không nghĩ tới chuyện lung tung nữa.

Hạ Quý bắt đầu dọn phòng, từ trường mang về rất nhiều sách, cô cũng chưa dọn dẹp xong xuôi đâu!

Phó Dụ nghe đầu bên kia truyền tới tiếng ‘tút, tút’, nhíu mày.

Chắc chắn chuyện tối qua cô vẫn nhớ rõ, hơn nữa còn vô cùng xấu hổ.

Phó Dụ ảo não cực kì, cũng không nghĩ tới mình uống say sẽ làm ra chuyện này!

“Phó Dụ, mày là đồ ngu ngốc!” Cậu ảo não vò tóc mình.

Thời điểm quay người kéo cửa kính đã phát hiện cửa bị khóa từ bên trong, Phó Nhụy sớm đã đi rồi.

Cậu nhìn sang ban công cách vách, Phó Nhụy ở phòng bên cạnh, ban công hai người cũng chỉ cách hai mét.

Phó Dụ đứng trên ban công, phát huy ưu thế chân dài, trực tiếp nhảy sang ban công đối diện.

Phó Nhụy dưới nhà ăn một mình ăn trưa, trong lòng không ngừng mắng Diệp Hâm, mắng xong lại mắng tới Phó Dụ.

“Đàn ông không phải là thứ tốt!” Phó Nhụy tức giận chọc chọc bát cơm.

Phó Dụ đi xuống, kéo ghế ngồi xuống.

Phó Nhụy nhìn cậu đối diện, vẻ mặt không dám tin.

“Em, Phó Dụ, sao em có thể ra khỏi? Không phải chị cầm khóa sao?” Phó Nhụy trừng mắt chỉ cậu hỏi.

“Em nhảy sang ban công phòng chị.

” Phó Dụ bình tĩnh nói ra.

“Ban công? Đó là tầng 3 đấy! Nếu em ngã xuống thì sao, chết thì không chết nhưng cũng tàn phế!”

Trong lòng Phó Nhụy tức giận, nắm lấy cơ hội chế nhạo Phó Dụ.

Cậu cũng không chấp nhặt với chị, ưu nhã ăn trưa.

Phó Nhụy chán ghét dáng vẻ này của cậu, bộ dạng bình tĩnh giống như trời sập xuống cũng có biện pháp vậy.

Phó Nhụy thực sự chờ mong có ngày Phó Dụ mất khống chế, cũng chẳng sợ tức giận như cô.

Phó Dụ bình tĩnh như thế khiến cho người ta cảm thấy lạnh nhạt, giống như không có chuyện gì k*ch th*ch tới trái tim cậu.

Không giống như cô mỗi ngày hi hi ha ha, động một cái sẽ giận dỗi Diệp Hâm, nhưng lần này là Diệp Hâm sai rồi, cô tuyệt đối không giận dỗi!

Công ty nhà Diệp Hâm bé hơn Phó gia một chút, Diệp Hâm đề nghị đi du lịch nước ngoài.

“Chúng ta cũng chưa đi du lịch với nhau bao giờ, nhân dịp nghỉ hè, chơi thỏa thích đi!” Diệp Hâm nói.

Mặc dù Diệp Hâm cũng là phú nhị đại, nhưng bố mẹ quản giáo vẫn rất nghiêm khắc, trước khi học cao trung, chỉ có thể ở nhà hoặc tới lớp học thêm, đi du lịch là chuyện không dám nghĩ.

Cuối cùng cũng chịu đựng thi đại học xong, lúc này không chơi thì bao giờ chơi?

Hai người ngày thường ngọt ngào, hơn nữa mới vừa nếm thử tư vị l*m t*nh, Diệp Hâm muốn có nhiều thời gian riêng tư giữa hai người hơn nữa.

Phó Nhụy vốn thích đi chơi, Diệp Hâm còn bồi cô đi du lịch, sao cô có thể không đồng ý.

Hai người thương lượng mấy ngày, nhìn không ít ảnh đẹp, cuối cùng quyết định đi Úc.

Phó Nhụy theo thói quen đưa Phó Dụ và Hạ Quý theo, nếu bọn họ đi theo, không chỉ không gây trở ngại tới thế giới riêng của hai người, Phó Dụ và Hạ Quý còn có thể kết bạn du ngoạn, một công đôi việc!

Nhưng Phó Nhụy không nghĩ tới, mới thi đại học xong mấy ngày, Hạ Quý đã bắt đầu đi làm thêm.

Nghe được Phó Nhụy nói Hạ Quý không đi, trong lòng Phó Dụ mất mát.

Sau khi cảm thấy mất mát lại thấp thỏm, từ đêm đó cũng chưa gặp Hạ Quý lần nào, không biết trong lòng cô nghĩ gì.

Liệu cô có cho rằng cậu là b**n th** không? Bỗng nhiên bắt cô c** q**n giúp mình đi vệ sinh.

Còn có thể cho rằng cậu là lưu manh, đi vệ sinh xong cũng không mặc quần, tr*n tr**ng để cô kéo lên giường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận