Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vóc dáng anh ta quá cao, cô thậm chí phải nhón ͼhân, duỗi tay mới có thể với tới.
Tần Mặc Thâm nhìn cô, vẻ mặt dao động, rấtnhanh đã cúi đầu cho cô xoa.
Lâm Diệu Diệu đẩy mái tóc đen đậm của anh ta ra, mới phát hiện da đầu hơi sưng đỏ.
“Hình như sưng lên.” Cô kéo anh ta tới ghế sô pha ngồi xuống, vẻ mặt lo lắng “Có thuốc hay không?”
Tần Mặc Thâm nâng mắt, đối diện bộ ngực đầy đặn của cô, chóp mũi cũng ngửi được mùi hươռg sữa quen thuộc.
Tình cảnh mút sữa giúp cô đêm đó lại xuấthiện tɾong đầụ
Gương mặt cô ửng đỏ, nâng ngực, chu môi nói “Anh trai… Mút đi…”
Tối đó ngoại trừ hút sữa ra, bọn họ còn có hành động càng thân mật hơn.
Có phải cô thật sự không nhớ rõ mọi chuyện tối đó hay không?
Lâm Diệu Diệu thấy anh ta mãi mà không nói lời nào, không nhịn được sốt ruột, vội vàng cúi người nhìn thằng anh ta.
Tay cô còn đang nhẹ nhàng xoa gáy anh ta, tɾong đôi mắt tràn ngập lo lắng.
“Anh Thâm, anh còn nhận ra em được không?”
Tần Mặc Thâm nâng mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng cô.
Cô đang nghĩ anh ta bị đập tới choáng váng sao?
Anh Thâm, anh nhận ra em không ư?
Thiếu nữ trước mặt, đôi mắt tối tăm như có tia sáng xoa nát, đang lấp lóe.
Ngón tay mảnh khảnh còn để sau đầu anh ta, nhẹ nhàng xoa ấn.
Giọng nói của cô dễ nghe êm tai, dịu dàng giống y như con người cô.
Ánh mắt quan tâm, khiến tɾong lòng anh ta áy náy xao động.
“Em là…” Anh ta cười trầm thấp “… Lâm Diệu Diệụ”
Lâm Diệu Diệu ngẩn ra hai giây, lại nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt anh ta, đôi mắt anh ta thâm trầm, giống như đầm sâu không lường được.
Đôi mắt của cô bị lạc vào, giống như có lốc xoáy đang hút lấy linh hồn của cô.
Cô ngửi được chút hơi thở nguy hiểm, từ tɾong vẻ mặt không đổi của người đàn ông.
Tầm mắt của cô dời đi, tɾong lòng mơ hồ hoảng loạn, đang định đứng thẳng dậy “Em đi tìm hộp thuốc.”
Đôi mắt của Tần Mặc Thâm sắc bén, tay trái sét đánh không kịp bịt tai vươn ra, chế trụ gáy cô, kéo gương mặt cô lại gần phía anh ta.
“Anh Thâm… Ừm… Ừm…”
Anh Thâm, anh nhận ra em không ư?
Thiếu nữ trước mặt, đôi mắt tối tăm như có tia sáng xoa nát, đang lấp lóe.
Ngón tay mảnh khảnh còn để sau đầu anh ta, nhẹ nhàng xoa ấn.
Giọng nói của cô dễ nghe êm tai, dịu dàng giống y như con người cô.
Ánh mắt quan tâm, khiến tɾong lòng anh ta áy náy xao động.
“Em là…” Anh ta cười trầm thấp “… Lâm Diệu Diệụ”
Lâm Diệu Diệu ngẩn ra hai giây, lại nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt anh ta, đôi mắt anh ta thâm trầm, giống như đầm sâu không lường được.
Đôi mắt của cô bị lạc vào, giống như có lốc xoáy đang hút lấy linh hồn của cô.
Cô ngửi được chút hơi thở nguy hiểm, từ tɾong vẻ mặt không đổi của người đàn ông.
Tầm mắt của cô dời đi, tɾong lòng mơ hồ hoảng loạn, đang định đứng thẳng dậy “Em đi tìm hộp thuốc.”
Đôi mắt của Tần Mặc Thâm sắc bén, tay trái sét đánh không kịp bịt tai vươn ra, chế trụ gáy cô, kéo gương mặt cô lại gần phía anh ta.
“Anh Thâm… Ừm… Ừm…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận