Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bề Ngoài Là Anh Trai
Vi Sinh Văn Trạm ngửa cằm lên, nhìn từ đầu đến chân anh ấy, nụ cười trở nên lạnh lùng: “Mặc dù cậu là người nhà họ Bùi, tôi cũng đã được nghe về thủ đoạn của gia tộc các người, nhưng Vi Sinh Văn Trạm tôi đây không phải là người ăn chay. Một tên nhóc chưa ráo máu đầu như cậu nên nói chuyện với tiền bối là tôi khách sáo hơn một chút đấy.”
“Nếu không thì…”
Anh ta cười vui vẻ: “Tôi sẽ theo đuổi em gái cậu…”
Bùi Du Xuyên tóm lấy cổ anh ta, đè anh ta xuống ghế sô pha!
“Con mẹ nó, anh đừng có nghĩ đến em gái tôi!” Bùi Du Xuyên dùng hết sức bóp chặt cổ anh ta như một con báo: “Con bé không phải là thứ anh có thể anh nhúng chàm đâu!”
Người phục vụ vội vàng bước tới ngăn cản, nhưng lại không dám động vào khách quý: “Tiên sinh đừng như vậy! Hai người bình tĩnh một chút!”
Bùi Du Xuyên vùng ra, nắm lấy cổ áo Vi Sinh Văn Trạm, buông lời hung dữ: “Vi Sinh Văn Trạm, tôi không quan tâm anh là ai, chúng ta đều là đàn ông, tôi chỉ cần nhìn là hiểu được! Anh lớn hơn con bé hai mươi tuổi đấy! Tránh xa con bé ra!”
Vi Sinh Văn Trạm không chút hoang mang để anh ấy nắm lấy cổ áo, nhếch môi đáp: “Làm gì mà vội vàng thế? Tôi không muốn cho tôi, tôi không muốn lãng phí thời gian cho chuyện tình yêu nam nữ, tôi chỉ đang muốn kết nối giúp em trai mình thôi.”
Bùi Du Xuyên giật mình.
Vi Sinh Văn Trạm chớp mắt: “Cậu có biết, Vi Sinh Hoài Lăng còn nhỏ hơn Kiều Sở Sở một tuổi.”
Anh ta cười tự tin: “Em trai tôi vừa thấy đã yêu với Kiều Sở Sở, muốn lấy cô ấy làm vợ.”
Đầu Bùi Du Xuyên ong ong: “Tôi sẽ không đồng ý!”
Văn Trạm bình tĩnh hỏi: “Cậu không đồng ý là vì em trai tôi bị điếc, là một người không hoàn chỉnh, hay cho dù em ấy có là một người đàn ông hoàn hảo thì cậu vẫn không đồng ý?”
Bùi Du Xuyên: “?”
Vi Sinh Văn Trạm đứng dậy, đôi mắt sắc bén như một con dao độc, mỉm cười với anh ấy: “Vừa rồi Kiều Sở Sở có nói, chỉ cần nghĩ đến tương lai các cậu sẽ cùng người khác ở bên nhau, cô ấy sẽ tức giận, nhưng qua những gì cô ấy thể hiện tôi lại thấy không phải như vậy, bởi vì nếu quả thật là tức giận như cô ấy nói, phải giống như cậu bây giờ.”
Bùi Du Xuyên bỗng nổi lên sát ý, năm ngón tay năm chặt, cảm giác như sắp phát điên muốn giết anh ta để diệt khẩu.
Văn Trạm cười càng thêm thoải mái, giọng điệu đầy nghiền ngẫm: “Cậu nói mình chỉ đang dò xét những người đàn ông thân cận với em gái mình, nhưng trong lòng lại muốn xua đuổi tất cả những kẻ xâm nhập. Lý trí tỉnh táo giằng co với dục vọng trong lòng đến cực hạn, đúng là thêm chút gia vị cho cuộc sống tẻ nhạt này.”
“Bây giờ tôi đã hiểu được điều thú vị mà Kiều Sở Sở vừa nói rồi.”
Vi Sinh Văn Trạm nhìn anh ấy cười nói: “Bề ngoài là anh trai, trong thâm tâm lại là một người đàn ông.”
Mặt Bùi Du Xuyên trắng bệch không còn chút tia máu, nghiến răng nghiến lợi, giống như một con sư tử đang bảo vệ lãnh thổ của mình: “Đừng nói nhảm với tôi, nếu anh dám làm tổn thương con bé, tôi sẽ đồng quy vu tận với anh. Cho dù anh có là Vi Sinh Văn Trạm thì sao chứ, anh cũng như tôi, chỉ có một cái mạng mà thôi!”
Vi Sinh Văn Trạm khó hiểu: “Sao cậu lại khăng khăng nghĩ tôi sẽ làm tổn thương cô ấy?”
Kiều Sở Sở luôn gọi anh ta là con trai trong lòng, nhưng anh ta còn chưa bao giờ tỏ ra bất mãn.
Anh ta đã đủ dung túng cô rồi.
Bùi Du Xuyên cười khẩy: “Những người có ý định chống đối gia tộc Vi Sinh đều biến mất, anh vẫn muốn tôi nói tiếp à?”
Nụ cười của Vi Sinh Văn Trạm đột nhiên biến mất, anh ta liếc nhìn những người phục vụ ở hai bên trái phải.
Người phục vụ nhanh chóng giải tán, giả vờ như không nghe thấy.
Vi Sinh Văn Trạm thở dài, không thể tưởng tượng nói: “Cậu nói xem, nhà họ Bùi có sản nghiệp lớn như vậy, trước kia có nhiều người như thế, sao bây giờ chỉ còn lại mấy anh em bọn cậu?”
Bùi Du Xuyên nheo mắt lại không trả lời.
Văn Trạm lại cười thân thiện: “Yên tâm, tôi sẽ không làm gì Kiều Sở Sở đâu, đối với tôi mà nói, cô ấy còn rất quan trọng.”
Bùi Du Xuyên: “?”
Anh ấy cầm cái nĩa trên bàn lên.
Vi Sinh Văn Trạm nhướng mày không hề có chút hoảng sợ nào: “Có ham muốn chiếm hữu mạnh như vậy mà lại còn phải làm tròn một bổn phận khác, nếu tôi là mấy người các cậu, chắc đã sớm đầu hàng, sống cho bản thân rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận