Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

A Dĩnh nói mãi, mà Sở Nguyệt không nghe được gì cả.

Sở Tiêu nghe được ồn ào chạy xuống, thấy một màn như vậy thì đi tới, đỡ Sở Nguyệt đứng dạy để đi lên.

Thiệu Huy vẫn đứng lẳng lặng bên ngoài chờ đợi, cho đến khi Sở Tiêu gọi: “Sở Nguyệt hơi mệt nên đã ngủ mất rồi. Anh về đi.”

Thiệu Huy khẽ nhíu mày, nhưng không hiểu sự tình anh cũng đành ừ rồi tắt điện thoại.

Ngày tiếp theo Thiệu Huy không làm cách nào để liên lạc với Sở Nguyệt, dường như là cô cố ý không nghe máy của anh.

Sở Nguyệt đang rơi vào trầm cảm, chẳng hiểu sao chẳng nói chẳng rằng.

Đêm đó lúc Sở Tiêu chạy xuống thấy Sở Nguyệt ngồi khóc, A Dĩnh ở bên cạnh thì nói những lời thề thốt, cô tưởng Sở Nguyệt khó xử nên đưa cô ấy lên phòng. Hỏi chuyện Sở Nguyệt, nếu không muốn A Dĩnh ở đây nữa, cô sẽ xuống nói chuyện với A Dĩnh. Nhưng Sở Nguyệt lại ngăn lại, cô muốn tự mình giải quyết chuyện này. Với cả tự nhiên đuổi A Dĩnh đi, ngày mai Dĩnh An với Dĩnh Nghệ lại khóc.

Ông bà Triệu cũng bắt đầu lo lắng, chuẩn bị đón năm mới rồi, mà chuyện này cứ như vậy, xung quanh đồn đoán nhiều quá nên ông bà cũng mệt mỏi. Nên rồi quyết định gọi cả Sở Nguyệt và A Dĩnh ra ngồi nói chuyện lại với nhau.

Trước mặt hai con, ông Triệu không để yên nữa mà đã lên tiếng nói: “Bây giờ cả hai đứa ra quyết định đi, không thể cứ như thế này mãi được. A Dĩnh, bố biết con muốn hàn gắn lại với Sở Nguyệt, nhưng con cũng không thể ép Sở Nguyệt được. Hai đứa đang li dị rồi, cần phải tôn trọng nhau. Dĩ nhiên bố cũng thương hai đứa cháu, cũng không muốn hai đứa cháu thiệt thòi, thiếu tình thương của bố mẹ. Nhưng giờ nếu không sống được với nhau thì cũng chẳng làm gì được. Sở Nguyệt cứ nói đi, nếu con không muốn, thì bố sẽ bảo vệ con.”

A Dĩnh nghe ra như đang bênh vực Sở Nguyệt, liền phản ứng trước, trịnh trọng trình bày: “Con đã hứa với Sở Nguyệt rồi, sau này con sẽ dành thời gian cho vợ con, nhất định không làm gì có lỗi với cô ấy nữa. Con thật tâm muốn quay lại với Sở Nguyệt. Chúng con là vợ chồng, sống với nhau gần 10 năm rồi, làm sao mà dễ dàng bỏ được, còn hai đứa nhỏ nữa. Bây giờ không có gì quan trọng hơn Dĩnh An với Dĩnh Nghệ. Con lần này nhất định sẽ thay đổi, không làm bố mẹ buồn lòng nữa.”

A Dĩnh nói mà như nhắc khéo Sở Nguyệt, cô còn chưa lên tiếng đã nghe Dĩnh Nghệ đã phấn khích hỏi A Dĩnh: “Nhà mình quay lại như trước hả bố?”

A Dĩnh cười tươi nói: “Đúng vậy. Con có thích bố mẹ quay lại không?”

Dĩnh Nghệ gật đầu.

Dĩnh An thì sung sướng cười hét lớn lên.

Tim Sở Nguyệt như bị ai tóm chặt lại vậy.

Ông Triệu mới quay ra hỏi Sở Nguyệt: “Con quyết định sao?”

Mà mãi sau Sở Nguyệt cũng không có câu trả lời.

Đến khi không có A Dĩnh ở đấy, ông Triệu mới nói chuyện riêng với Sở Nguyệt. Thật ra cũng không phải ông vì A Dĩnh mà thương hại, nhưng bản thân ông vốn cũng không muốn Sở Nguyệt chuyện gia đình con cái long đong lận đận như vậy. Chuyện phụ nữ đi thêm bước nữa cũng chẳng phải chuyện tốt gì, cũng không biết tương lai ra sao, mặc dù ông cũng rất thích Thiệu Huy, nhưng ngẫm thế nào cũng không bằng A Dĩnh được. Ngày trước A Dĩnh tệ bạc quá, nhưng giờ thấy A Dĩnh cũng vì con cái mà chịu tủi nhục ở nhà vợ níu kéo Sở Nguyệt như vậy. Ông cũng mềm lòng.

Ông Triệu nói với Sở Nguyệt: “Hay con thử nghĩ lại chuyện quay lại với A Dĩnh đi, bố thấy A Dĩnh cũng có vẻ đã hối hận rồi. Có lẽ lần này sẽ thay đổi đấy.”

Sở Nguyệt vẫn không nói, nhưng Sở Tiêu và bà Triệu đã bức xúc thay cho Sở Nguyệt.

Bà Triệu thương con nên nói: “Đàn ông đã ngoại tình rồi thì thay đổi thế nào được. Sao ông cứ đẩy con vào con đường khổ sở đấy. Ông nghĩ bây giờ quay lại thì cuộc sống nó tốt hơn sao?”

Sở Tiêu cũng không đồng ý: “Sở Nguyệt khó khăn lắm mới dứt bỏ được, chị ấy chịu đựng nhiều năm rồi, bây giờ sao không để Sở Nguyệt sống theo mong muốn của mình được.”

Ông Triệu lại nói: “Phụ nữ lập gia đình rồi chẳng còn có gì quan trọng hơn bằng con cái nữa, bố mẹ nào mà chẳng phải hi sinh. Không thấy Dĩnh An với Dĩnh Nghệ cần bố mẹ như thế hay sao? Không phải bà không hiểu phụ nữ đi bước nữa là như thế nào mà, tôi chỉ sợ con long đong lận đận tiếp. Mà Sở Nguyệt với A Dĩnh đã sống với nhau nhiều năm rồi, bây giờ cố lên một chút, sau này sẽ thấy mọi thứ ổn thôi.”

Bà Triệu tức quá không nói được nữa, làm mình làm mẩy đứng lên.

Lúc này A Dĩnh lại dẫn Dĩnh Nghệ vừa lúc đi đâu về, nên sau đó không ai bàn thêm được chuyện.

Buổi tối Sở Tiêu vẫn ở riêng an ủi Sở Nguyệt, nói với chị gái mạnh mẽ lên, không cần phải mủi lòng, cứ nghĩ cho bản thân, không phải nghĩ tới Dĩnh Nghệ và Dĩnh An.

Nhưng Sở Nguyệt chỉ cười trừ.

Sở Tiêu buồn bực muốn tâm sự với Chu Tẫn. Mà mấy hôm nay anh bận lo mở cơ sở. Sở Tiêu chỉ đến tối mới nói chuyện được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận