Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Là kiểu mà Lệ Quân Sâm thường đeo.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc khuy, đồng tử Lệ Quân Sâm khẽ co lại, ngón tay dưới mép bàn vô thức cuộn nhẹ.

“Cái này là của cậu đánh rơi phải không.” Giọng Diêu Chấn Đình không một chút nhiệt độ, ánh mắt khóa chặt lấy Lệ Quân Sâm.

Lệ Quân Sâm tựa lưng vào ghế, hai tay đan chéo đặt trước bụng, ngữ điệu vẫn thản nhiên: “Cậu nhặt được ở đâu?”

“Phòng khách sạn mà Tống Tư Ngâm từng ở.” Diêu Chấn Đình gằn từng chữ, lạnh buốt như băng vụn, “Chính là khách sạn cô ấy ở khi tham gia tiệc mừng công tháng trước. Lệ Quân Sâm, có phải cậu đã nhân lúc cô ấy ngủ để xâm hại cô ấy? Hơn nữa còn không chỉ một lần?”

Văn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ khàng từ cửa điều hòa. Lệ Quân Sâm không nói gì, chỉ hơi rủ mắt, hàng mi dài đổ bóng mờ dưới hốc mắt.

“Im lặng nghĩa là sao? Thừa nhận rồi à?” Cơn giận của Diêu Chấn Đình bùng phát, gân xanh trên mu bàn tay nổi rần, “Ở khách sạn một lần, ở căn hộ của cô ấy sau khi đánh ngất tôi một lần, và cuối tuần trước ở biệt thự của cậu lại thêm một lần nữa! Túi xách của cô ấy để trong phòng khách nhà cậu, trong khi trước đó cô ấy còn đang ăn cơm ở nhà tôi và nói tối phải về nghỉ sớm!”

“Là cô ấy chủ động đến nhà tôi.” Lệ Quân Sâm cuối cùng cũng mở miệng, trong giọng nói mang theo tia cười lạnh thoáng qua.

“Chủ động?” Diêu Chấn Đình như nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian, anh ta đổ người về phía trước, hai tay chống lên bàn làm việc, “Lệ Quân Sâm, cậu tự hỏi lương tâm mình xem, cô ấy có chủ động không? Lần nào cậu cũng ra tay khi cô ấy đã ngủ say! Vậy thì cậu nói cho tôi biết, rốt cuộc cô ấy có biết chuyện đó hay không?”

Giọng anh ta mang theo sự run rẩy khó nhận ra: “Tống Tư Ngâm là người thế nào, tôi rõ hơn cậu! Cô ấy không phải hạng người lén lút vụng trộm với người đàn ông khác sau lưng tôi, chỉ có thể là cậu – chính cậu đã lén leo lên người cô ấy!”

Lệ Quân Sâm vẫn im lặng, đầu ngón tay vô thức gõ nhẹ lên thành ghế.

Diêu Chấn Đình nhìn dáng vẻ thờ ơ của anh thì không thể kìm nén được nữa, một tay túm lấy cổ áo anh lôi mạnh lại gần: “Lệ Quân Sâm, cậu còn là người không?! Cậu có biết trước đây cô ấy từng trải qua chuyện gì không?”

Giọng anh ta bỗng thấp xuống, tràn đầy nỗi đau xót và căm phẫn: “Hồi cấp hai, lúc ở dưới quê cô ấy suýt nữa đã bị cưỡng bức, nếu không phải hàng xóm nghe thấy tiếng động chạy tới thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi! Từ đó về sau, cô ấy luôn có bóng ma tâm lý với chuyện này. Ngay cả tôi yêu cô ấy lâu như vậy cũng không nỡ chạm vào cô ấy dù chỉ một chút, vì sợ cô ấy nhớ lại chuyện cũ! Vậy mà cậu thì sao? Cậu đối xử với cô ấy như thế nào? Cậu xâm hại cô ấy như một con thú!”

Cơ thể Lệ Quân Sâm cứng đờ, bàn tay buông thõng bên người đột nhiên nắm chặt, đốt ngón tay trắng bệch.

“Cậu đối với cô ấy hoàn toàn không phải là thích, mà chỉ có thứ dục vọng thú tính đáng xấu hổ!” Mắt Diêu Chấn Đình đỏ ngầu, “Cậu thử đoán xem nếu cô ấy biết chuyện, cô ấy có hận cậu không? Lệ Quân Sâm, cậu đang phạm pháp đấy, cậu biết không?!”

Lệ Quân Sâm cuối cùng cũng có phản ứng, anh mạnh bạo đẩy Diêu Chấn Đình ra, lực mạnh đến mức khiến Diêu Chấn Đình lảo đảo lùi lại vài bước. Anh đứng dậy, chậm rãi chỉnh lại chiếc cà vạt bị kéo lệch, động tác tao nhã nhưng toát ra vẻ lạnh lùng xa cách.

Diêu Chấn Đình đứng vững lại, lạnh lùng nhìn anh: “Nếu cậu không muốn tôi nói chuyện này cho Tống Tư Ngâm biết, thì vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa!”

Nói rồi, anh ta lôi chiếc túi Hermès màu vàng hồng từ trong cặp ra, ném mạnh lên bàn làm việc.

Viên kim cương trên túi lấp lánh dưới ánh đèn khiến người ta không mở mắt nổi: “Cái này cậu tặng cô ấy phải không? Cô ấy nói cô ấy không cần đồ của cậu, nhìn thấy là thấy buồn nôn!”

Dứt lời, Diêu Chấn Đình không thèm liếc nhìn Lệ Quân Sâm thêm một lần nào, xoay người giận dữ bước ra khỏi văn phòng.

Tiếng đóng cửa “rầm” một cái vang vọng khắp hành lang yên tĩnh.

Trong văn phòng, Lệ Quân Sâm đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt dán chặt vào chiếc túi màu vàng hồng, hồi lâu không cử động.

Ánh nắng từ cửa sổ sát đất chiếu vào người anh, nhưng không mang lại chút hơi ấm nào.

Doãn Minh đứng ngoài cửa lén nhìn vào, thấy sắc mặt Lệ Quân Sâm âm trầm đáng sợ thì không dám bước tới, lặng lẽ rút lui, để lại không gian riêng cho anh.

Lệ Quân Sâm cúi người, đầu ngón tay khẽ chạm vào chiếc túi, động tác mang theo một sự chần chừ mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra.

Anh lặng lẽ đứng đó, căn phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập, mỗi nhịp đập dường như đều đang nhắc nhở anh rằng, rốt cuộc anh đã làm những gì.

Tống Tư Ngâm bước vào tòa nhà Diêu thị đúng lúc tiếng máy chấm công vang lên báo chín giờ hai phút, đầu ngón tay siết lấy góc tập hồ sơ dự án đã hơi nhăn nhúm.

Đó là bản quy hoạch mới nhất của khu nghỉ dưỡng phía Tây thành phố. Đêm qua cô đã thức đến hai giờ sáng để chỉnh sửa trên máy tính, nhưng cô luôn cảm thấy có vài chi tiết phải xác nhận trực tiếp với Lệ Quân Sâm mới có thể yên tâm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận