Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lớp XX cố lên! Lớp XX cố lên!”
“Lớp XX tất thắng! Lớp XX tất thắng!”
Trên sân thể dục toàn là tiếng hò hét cổ vũ của học sinh. Áp lực học tập thường ngày khiến bọn họ thích bộc phát nhiệt tình trên lớn hội thể thao.
Triệu Đình Hải đứng bên cầu thang, dùng tay che ánh mặt trời trên đầu, đứng xa xa theo dõi tình huống kỷ luật của lớp.
Nhưng tầm mắt của ông ta lập tức bắt được bóng dáng thiếu nữ lười biếng đứng dưới bóng cây, ánh mắt trở nên nóng bỏng, không thể dời mắt nổi.
Giống với rất nhiều nữ sinh khác, Hiểu Nhu cũng không thích vận động, đặc biệt cô không thích chạy bộ.
Cô xoa bóp cẳng chân yếu ớt của mình, tưởng tượng tới kế tiếp mình phải tham gia chạy tiếp sức, hai chân cô như nhũn ra.
Thật không biết ai quy định chạy tiếp sức nhất định phải để cả lớp cùng tham gia! Cô có thể lấy cớ tới tháng để không chạy được không?
Nhưng sợ rằng cô không thể trốn được ánh mắt bác sĩ học đường được. Hiểu Nhu nhụt chí ôm lấy hai chân mình, vùi mặt vào đầu gối thở dài.
“Trần Hiểu Nhu.”
Học sinh có tính mẫn cảm trời sinh với giáo viên, Hiểu Nhu vừa nghe thầy điểm tên lập tức ngồi ngay ngắn lại, ngoan ngoãn chào hỏi Triệu Đình Hải đã đứng bên cạnh cô.
“Trốn ở đây lười biếng hả?” Triệu Đình Hải chắp tay sau lưng, cười tủm tỉm nhìn cô.
Hiểu Nhu bị bắt tại trận ngượng ngùng cười gượng hai tiếng. Cô không thích vận động, cũng không thích giang nắng, cho nên tìm một chỗ râm trộm lười, không nghĩ tới lại bị thầy chủ nhiệm bắt tại trận.
Thế nhưng thầy Triệu vẫn luôn hiền lành, thật ra Hiểu Nhu cũng không lo lắng bao nhiêu.
“Lười biếng là phải bị phạt nha!” Triệu Đình Hải dùng giọng điệu vui đùa để nói chuyện trừng phạt: “Chút nữa chạy tiếp sức xong em xuống kho dọn thiết bị với thầy đi.”
“Ai!!!” Hiểu Nhu kêu lên quái dị. Không ngờ lại có trừng phạt thật!
Hiểu Nhu chu môi, muốn dùng ánh mắt đáng thương để gợi lên lương tri của thầy, đáng tiếc thầy ý chí sắt đá, không hề thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.
Hiểu Nhu có thể từ chối sao? Đương nhiên là không rồi. Nhưng kho thiết bị thể dục ở chỗ sâu trong sân vận động, rất mát mẻ, đối với thời tiết nóng chết người này, đó đúng là nơi thích hợp để lười nhác.
Hiểu Nhu nghĩ lại, lại vui vẻ hẳn lên.
Rất nhanh, thông báo chạy tiếp sức đã vang lên.
“Đi đi, cố chạy cho tốt.” Triệu Đình Hải vung bàn tay lên, hệt như chỉ huy tướng sĩ xuất chinh mà thúc giục Hiểu Nhu lên sân khấu.
Hiểu Nhu rêи ɾỉ một tiếng, nhận mệnh đi xếp hàng chuẩn bị.
Tiếng súng báo hiệu vang lên, mỗi lớp đều lao ra ngoài. Căn cứ nguyên tắc “chết sớm siêu sinh sớm”, cô cũng hi vọng mình có thể chạy xong nhanh để còn nghỉ ngơi.
Thi đấu đoàn thể luôn dễ khiến người ta hưng phấn, cuộc thi tiếp sức kết thúc rất nhanh, cũng sắp tới lượt Hiểu Nhu. Cô đứng vào vị trí nhận gậy, cầm lấy gậy tiếp sức của bạn học mới vừa vọt lên đưa tới, thân thể ngã về phía trước còn tay thì duỗi về phía sau, thuận lợi lấy được gậy rồi xông ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận