Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vũ Hội
[Dù sao nếu anh ấy cảm thấy hứng thú với mình thì lúc trước mình quyến rũ anh ấy anh ấy đã không kiềm chế được rồi.]
Kiều Sở Sở hoàn hồn, chán ghét nhìn anh: “Sao anh còn chưa xuống?”
Bùi Du Xuyên từ trên cao nhìn xuống cô, vẻ mặt hùng hồn: “Chóng mặt, không nhúc nhích được.”
Kiều Sở Sở: “?”
Cô dứt khoát tóm eo của anh ấy quăng lên giường: “Ha!”
Bùi Du Xuyên: “?”
Kiều Sở Sở đắc ý hất đầu: “Tuy rằng em không đánh lại anh, nhưng em đánh lén anh vẫn không thành vấn đề. Bây giờ còn chóng mặt không?”
Bùi Du Xuyên nhướng mày kiếm, trái lại có chút thoải mái mà dựa vào giường, mắt hồ ly lập lòe ánh sáng: “Không chóng mặt nữa, chỉ là em cúi người đè anh như vậy, anh cảm thấy em lại định ép anh nghe theo em rồi.”
Kiều Sở Sở giật mình một cái, lúc này mới phát hiện tư thế đè Bùi Du Xuyên của mình.
Cô nhanh chóng lăn xuống giường, toàn thân đều viết đầy mâu thuẫn và trong sạch: “Không được hiểu lầm em , em đã cai biến thái rồi, không hề có bất kỳ cảm giác gì với các anh nữa, em ra ngoài chờ anh tiêm thuốc !”
Bùi Du Xuyên: “…”
Kiều Sở Sở sải bước rời khỏi.
Bùi Du Xuyên bực bội khẽ chậc một tiếng, đặt tay ra sau đầu.
Phiền chết.
Có điều…
Anh ấy nghĩ tới sắc mặt tái xanh của Vi Sinh Văn Trạm, cười đắc ý: “Được rồi, dù sao ông đây cũng thắng, tiêm thì tiêm đi!”
Kiều Sở Sở tìm bác sĩ tới, kêu người ta xử lý vết thương của Bùi Du Xuyên.
Cô ra hành lang đợi.
Bỗng nhiên điện thoại của cô vang lên.
Vi Sinh Văn Trạm: “Buổi tối trên tầng cao nhất có vũ hội, có thể mời cô làm bạn nhảy của tôi không?”
Kiều Sở Sở: “…”
Tới đây cũng phải tham gia vũ hội sao?
Cô từ chối khéo: “Tôi không có lễ phục dạ hội, thôi bỏ đi.”
Vi Sinh Văn Trạm: “Tôi mua cho cô.”
Kiều Sở Sở: “?”
Cô hỏi: “Anh biết kích cỡ của tôi sao sao?”
Vi Sinh Văn Trạm: “Tôi biết.”
Kiều Sở Sở: “?”
Vi Sinh Văn Trạm: “Tiệc tối hôm nay sẽ có rất nhiều người quen của tôi, anh trai cô khiến tay tôi bị thương, tôi thật sự không thể tìm những người khác tới khiêu vũ với tôi. Tôi không thể để cho bạn gái của tôi cảm thấy bị khinh thường, tôi cảm thấy cô sẽ hiểu cho tôi.”
Kiều Sở Sở có chút do dự.
Ừm…
Cô vẫn không muốn lắm.
Cô phải giữ khoảng cách với Vi Sinh Văn Trạm, nhưng chuyện này đúng là vấn đề của Bùi Du Xuyên.
Người một nhà luôn phải che chở cho nhau.
Cô do dự: “Để tôi nói với anh tôi một chút, anh ấy đồng ý thì tôi sẽ đi, tôi không đảm bảo được.”
Vi Sinh Văn Trạm trầm mặc một chút: “Nếu như anh trai cô không đồng ý cũng không sao, cô chỉ nhảy với tôi một điệu cũng được, hi vọng anh trai cô có thể tha thứ cho sự vô lễ của tôi.”
Kiều Sở Sở sợ hãi: “Không không không, tuyệt đối sẽ không, anh trai tôi sẽ không tức giận, yêu cầu của anh rất bình thường, xin anh đừng nghĩ như vậy, là anh ấy quá vô lễ, gây thêm rắc rối cho anh.”
Vi Sinh Văn Trạm: “Anh trai cô rất ghét tôi, tôi cho là cậu ta sẽ không đồng ý, mặc dù là cậu ta làm tôi bị thương.”
“Không sao, tôi không khiêu vũ cũng được, tuy rằng như vậy có thể sẽ khiến chủ nhân của vũ hội cảm thấy tôi không coi trọng.”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô nhắm mắt lại: “Tôi đồng ý với anh.”
Vi Sinh Văn Trạm lập tức trả lời: “Được, đúng bảy giờ tối tôi đến cửa đón cô, lát nữa sẽ có nhân viên đưa lễ phục dạ hội tới phòng cô.”
Kiều Sở Sở: “…”
Sao cô cảm thấy hình như tên này đang từng bước bẫy cô vậy?
Có điều một trong những ảo tưởng lớn nhất đời người chính là có lẽ anh ấy thích mình.
Cô vẫn đừng nên tự luyến thì hơn.
“Kiều Sở Sở?” Một giọng nữ vang lên bên cạnh cô.
Kiều Sở Sở kinh ngạc ngẩng đầu, chỉ thấy một thiếu nữ mặc quần áo tinh xảo đứng đối diện cô, cười tủm tỉm quan sát cô từ trên xuống dưới: “Đúng là chị à, sao chị lại ăn mặc như vậy ở chỗ này? Ban đầu tôi còn không nhận ra đấy.”
Tâm trạng tốt của Kiều Sở Sở rơi xuống đáy vực trong nháy mắt.
Thiếu nữ trước mắt có mái tóc xoăn màu nâu đỏ, trên mặt lộ ra làn da căng bóng tiêu chuẩn phổ biến ở nước H, đứng dưới ánh đèn nơi này giống như bôi sáp, con ruồi đậu trên mặt cô ta cũng có thể bị trượt.
Cô gái này tên Kiều Duyệt.
Con gái lớn của em trai cha cô, cũng là em họ của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận