Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếu Dao vẫn luôn theo dõi hành động của hắn, nhìn thấy hắn có động tĩnh liền lập tức buông thang cuộn ra.

Chết thì chết, ít nhất cô cũng có thể bơi tới thang cuộn đối diện, bằng không nếu vẫn luôn ngồi xổm ở đây, không chết đuối cũng bị hắn trừng phạt mà chết.

Lúc Tần Mặc quay đầu lại, cơ thể nhỏ nhắn kia đang ở trong nước, bơi về phía trước.

Không cần quay đầu lại hắn cũng biết vừa rồi cô vẫn luôn ở yên một chỗ, nghe âm thanh có thể đoán được.

Tiếu Dao vùi đầu về phía trước, trong lòng thầm cầu nguyện, chỉ dùng một hơi đã có thể bơi qua cầu thang đối diện.

May quá, trời cao phù hộ, cô lại có thể bắt được tay cầm một cách chính xác.

Tiếu Dao ngoi đầu lên tham lam hút từng ngụm khí.

Một lát sau, rốt cuộc hắn cũng đi đến đây.

“Mặc thiếu thấy tôi tập như thế nào?” Tiếu Dao có chút đắc ý cười nói.

Thật ra cô có rất nhiều sở trường đặc biệt, chẳng qua chỉ là không am hiểu về bơi lội thôi.

Dáng người đó mặc đồ bơi chính là tuyệt đối mê người, tình huống này Tần Mặc cũng không lường trước được.

Bên trong hồ, Tiếu Dao mang mũ bơi, cả khuôn mặt hoàn toàn lộ ra, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn, rất thanh thuần, thực mê người.

Dáng người no đủ có da có thịt, quyến rũ như yêu tinh dưới sự bao bọc của áo tắm.

Tiếu Dao lớn lên rất xinh đẹp, đẹp một cách tự nhiên, không cần phải chỉnh thêm bộ phận nào, riêng việc này đã ăn đứt không ít mỹ nữ ngoài kia.

Đặc biệt cô cho người khác cảm giác thanh thuần nhưng diễm lệ, nhưng lại trong sáng như viên ngọc quý, thục nữ như thiên kim tiểu thư danh giá, dễ dàng làm cho đàn ông muốn ngừng mà không được.

“Tiếp tục.” Tần Mặc chỉ tùy ý đảo mắt ở trên người Tiếu Dao, đạm mạc nói.

Tiếp tục? Chỉ có hai chữ đơn giản, làm cho tươi cười trên mặt cô tức khắc biến mất.

Thật vất vả mới qua được bên đây, lại muốn mình liều mạng bơi trở về?

Nhìn bộ dạng một chút cũng không có ý nói giỡn của hắn, Tiếu Dao không dám từ chối.

Hít sâu một hơi, buông ra ống thép trong tay, ngâm mình xuống nước nhanh chóng bơi qua bên kia.

Nhìn thân thể nhỏ xinh linh động dưới nước, hai tròng mắt của hắn đã đen thui.

Lần này lại không may mắn như ban nãy, Tiếu Dao đã sờ được vách bể bơi, lại không bắt được lan can trong tưởng tượng.

“Mặc… Mặc thiếu.” Cái đầu nhỏ đã ngoi lên mặt nước, dùng sức trừng mắt.

Còn không chờ Tiếu Dao phân tích được tình huống lúc này, cả người lại tiếp tục chìm xuống.

“Mặc…” Nói thêm một chữ sẽ uống nước đến no, cô thức thời ngậm miệng lại, cơ thể dần dần đi xuống đáy.

Sau khi ngoi lên ngụp xuống vài lần, Tiếu Dao vẫn không tìm thấy thang cuốn chỉ cách cô hai mét đổ lại.

Có lẽ nếu không phải vì việc xảy ra ngày hôm qua, hôm nay cô sẽ không hoảng loạn như vậy.

Hôm qua xém chút nữa đã bị chết đuối hai lần, hôm nay nếu không phải Tần Mặc tự mình ra lệnh, có đánh chết cô cũng không xuống nước.

Trong lòng hoảng hốt, bây giờ dù muốn bơi cũng không có cách nào làm được.

“Mặc thiếu…” Trong đầu giờ chỉ nhớ rõ trên bờ vẫn còn Tần Mặc đang đứng, Tiếu Dao không quên kêu cứu.

Mau tới cứu người, cô thật sự chịu không nổi nữa.

“Ào ào” một tiếng, khi Tiếu Dao lại bị sặc nước lần nữa, Tần Mặc thả người nhảy vào trong nước.

Mặc thiếu, cứu mạng!

Cảm giác cái chết đã gần kề làm cho trong lòng Tiếu Dao thực hoảng sợ, tình huống lúc này lại quay về giống như hôm qua.

Nhưng Mặc thiếu không phải đang giám sát mình sao? Tại sao hắn còn chưa bơi tới đây?

“Mặc…” Cô mới vừa mở miệng kêu lên, dưới nước lại vang lên tiếng uống nước “ục ục”.

Hai tay hai chân vùng vẫy lung tung, đạp tứ phía, Tiếu Dao đang giãy giụa lần cuối.

Đột nhiên mọi việc xảy ra giống như trong mơ, cô bắt được một cánh tay rắn chắc hữu lực.

Tiếu Dao dùng toàn bộ sức lực bắt lấy cánh tay kia, không ngừng rướn người lên, muốn tìm kiếm không khí mới mẻ, đồng thời bảo vệ được cái mạng nhỏ của mình.

Lực tay của phụ nữ luôn yếu ớt như vậy, Tần Mặc tựa hồ có thể cảm nhận được sợ hãi trong lòng cô.

Trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, hắn cũng không nghĩ tới cô đã hoảng sợ đến mức này.

Tay hắn ôm eo nhỏ của Tiếu Dao, tùy ý để cho cô ôm cổ mình bò hướng lên trên.

Bắt được cánh tay của hắn, cô không ngừng hướng lên trên ôm chặt cổ muốn vươn lên khỏi mặt nước.

“Ha.” Rốt cuộc có thể tiếp xúc với không khí, Tiếu Dao liều mạng hô hấp.

Trong tầm mắt của hắn, hai con thỏ kia đang phập phồng lên xuống theo từng lần hô hấp của cô, luồng khí nóng bỏng áp bức từ lồng ngực lên đến não.

Hắn nhăn mày, hơi thở ngày càng nặng nề.

Tiếu Dao hít thở dồn dập, nhịp tim mới chậm rãi khôi phục lại như bình thường.

Cảm giác được có hơi thở cực nóng đang phả vào trước ngực mình, cô cúi đầu nhìn lướt qua.

Tiếu Dao ho nhẹ, vươn tay nhỏ ôm ngực, hít một hơi sâu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận