Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dì Chu nghe vậy cũng thương hại, nói chuyện được thêm một hồi thì dì Chu đã buồn ngủ rồi, không thể đợi thêm đến giao thừa để cùng Sở Tiêu đón năm mới được nữa. Thế là bà lôi phong bao lì xì ra, đưa cho Sở Tiêu, cô sung sướng cười mừng rỡ, nhận lấy rồi nói cảm ơn mẹ, hai người chúc tết với nhau thì dì Chu kêu đi ngủ trước, để lại Sở Tiêu một mình.

Sở Tiêu cũng thấy hơi buồn ngủ, nhưng vì cô muốn đợi tin nhắn của Chu Tẫn, nên vẫn cố ngồi lủi thủi chống cằm một mình ở sopha xem chương trình tết phát trên tivi.

Lúc này có dì Chu bên cạnh còn có chút hứng khởi, giờ có một mình nên thấy cái gì cũng vô vị, không ngờ năm đầu tiên đón tết ở nhà chồng lại buồn chán như vậy.

Sở Tiêu cứ ngồi bất động nhìn chằm chằm xem ti vi như thế, một cách không nhận thức, thậm chí mắt không chớp, cứ như một con búp bê không hồn, từ giây này qua giây khác… xem cho tới hết chương trình, cho tới khi cô đã thấm mệt rồi ngủ thiếp đi.

Tiếng nổ bộp bộp bên ngoài đánh thức Sở Tiêu dạy, Sở Tiêu cứ ngỡ là giao thừa rồi, vội vàng cầm theo điện thoại đứng lên, mà chạy ra ngoài cửa không thấy pháo hoa, mà là thấy mấy đứa con nít đang nghịch đốt pháo.

Sở Tiêu mới nhìn điện thoại lại, hoá ra đã gần 12h giờ, còn gần nừa 10 phút nữa là qua năm mới, nhưng vẫn chưa thấy Chu Tẫn gọi cho cô.

Thời gian tiết bên ngoài lúc này khá se se lạnh, Sở Tiêu vội chạy ra nên quên không mặc áo khoác, trên người lại mặc đúng một chiếc sườn xám xẻ đùi, Sở Tiêu lạnh quá nên tự ôm lấy hai cách tay. Cô làm biếng vào trong nhà lấy áo, mà ở đây thấy lũ trẻ chơi vui quá, lại đi tới xin đốt pháo chung.

Lũ trẻ cũng rất hoan nghênh cô, cho Sở Tiêu cả chùm pháo dài.

Tiếng nổ lại độp độp cùng tiếng cười rộn rã nghe rất vui tai, mà chơi một lúc tự nhiên Sở Tiêu thấy hơi buồn buồn.

Có cảm giác ngày hôm nay không ai nhớ tới cô.

Thật ra hôm nay là sinh nhật của Sở Tiêu.

Không phải năm nào sinh nhật Sở Tiêu cũng rơi vào 30 tết như thế này, nhưng năm nay lại đúng vào 30 tết, nên chắc bận rộn chẳng ai nhớ tới sinh nhật của cô. Ngay cả bố mẹ và Sở Nguyệt cũng quên, chỉ có Chu Tuyết vài ngày trước nhớ ra đã tranh thủ chúc trước, hẹn ra ngoài tết bù cho cô lại. Sở Tiêu nghĩ Chu Tẫn chắc cũng không biết sinh nhật cô. Vì năm đầu tiên nên Sở Tiêu cũng không trách anh, mà anh ở xa vậy cũng chẳng dám đòi hỏi, hôm nay cũng chẳng có thời gian để nói cho anh biết.

Có điều, Sở Tiêu vẫn thấy hơi chạnh lòng.

Sắp hết ngày hôm nay rồi, ít nhiều thì cô vẫn mong một lời chúc của Chu Tẫn.

Có lẽ anh đang rất bận, Sở Tiêu vừa ngồi xổm

ngắm pháo vừa nghĩ vậy.

Bỗng từ đầu trên trời một vài nơi đã bắt đầu bắn pháo bông.

Một đứa trẻ la lên: “Sắp giao thừa rồi.”

Thì Sở Tiêu cũng ngẩng lên, ngẩn người nhìn, ban đầu mới chỉ có những đoá hoa nho nhỏ, một đường sáng vụt lên, dừng lại giữa không trung, rồi nở ra một đoá hoa sáng rực, cuối cùng những hạt lấp lánh rơi xuống…

Khoảng khắc giao thừa sắp đến gần.

Tất cả đang cùng đếm ngược…

10…

9…

8…

7.

6.

5.

.

.

3…

2…

1…

Một loạt các chùm sáng liên tiếp nhau được bắn lên.

Xung quanh vang vọng tiếng người hô lớn: “Chúc mừng năm mới.”

Lũ con nít cũng đang hò hét bên cạnh.

Sở Tiêu theo không khí mà đứng lên, miệng cũng lẩm nhẩm: “Chúc mừng năm mới.”

Đúng lúc này, đột nhiên điện thoại cô sáng lên, một tin nhắn được gửi tới, hiện trên màn hình.

[AChu: Sở Tiêu, chúc mừng năm mới.]

Sở Tiêu còn tưởng là tin nhắn tự động, thì một giây sau có tin nhắn tiếp theo.

[AChu: Chúc mừng sinh nhật em… vợ yêu!]

Trên nét mặt của Sở Tiêu bây giờ mới thoáng nở một nụ cười, cô đưa tay vén lọn tóc đang xoã trước mặt lên qua tai, định bụng nhắn tin lại. Mà tự nhiên lúc này một cơn gió thổi lướt qua, làm cơ thể cô lạnh run tới mức co người lại.

Sở Tiêu vô thức nhìn lên, ánh mắt bỗng chốc dừng lại ở một bóng người đứng phía đối diện, ở trong bóng tối khá xa cô, chỉ có màn hình điện thoại của người đó sáng hắt lên thấy rõ được khuôn mặt.

Sở Tiêu khựng người lại.

Người đó cũng đang đứng bất động nhìn cô, một lúc sau mới từ từ nhoẻn miệng cười, tay cầm điện thoại để màn hình sáng còn lắc lắc mấy cái.

Một tin nhắn được gửi đến tiếp, Sở Tiêu cúi xuống đọc.

[AChu: Nhớ anh không?]

Chu Tẫn vừa bay chuyến bay dài hơn 16 tiếng đồng hồ, sau khi bàn giao lại công việc cho lão Lâm là chạy ngay ra sân bay, chỉ kịp cầm theo giấy tờ, còn không kịp thay đồ, ăn uống hay mang theo đồ đạc gì, đi người không như vậy, ngay cả lão lâm cũng không biết anh đi đâu.

Vừa bước xuống taxi là thấy ngay bóng dáng cô gái mặc sườn xám màu đỏ nổi bật, đang ngửa đầu lên trời.

Đúng ngay lúc giao thừa, pháo bông nở rộ

Bình luận (0)

Để lại bình luận