Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhiệm vụ Hiểu Nhu phải hoàn thành là dọn dẹp mấy quả bóng bàn bị ném lung tung. Cô ôm một đống bóng bàn chuẩn bị đặt tới nơi được chỉ định, nhưng vì một lần ôm quá nhiều bóng, trên đường có hai quả lăn xuống đất, lực đàn hồi khiến chúng nó bị tâng tâng rồi lăn tới phía dưới ngăn tủ.
Sau khi Hiểu Nhu cất hết những quả bóng bàn khác rồi mới nhận mệnh mà đuổi theo hai quả bóng đang “chạy trốn” kia. Đáng tiếc bóng đã lăn tới phía dưới ngăn tủ, không bò xuống không thể nào lấy nó ra được.
Nếu trực tiếp bò xuống đất, Hiểu Nhu sợ bẩn đồ, thế là cô kéo cái nệm mềm được chất đống bên cạnh ra, nằm rạp lên nệm duỗi tay chuẩn bị móc quả bóng bàn dưới tủ, lại không biết tư thế như vậy đã kí©ɧ ŧɧí©ɧ mạnh tới Triệu Đình Hải đang đứng nhìn chằm chằm phía sau.
Trong đầu Triệu Đình Hải không ngừng hiện lên hình ảnh khi Hiểu Nhu chạy tiếp sức lúc nãy, cặρ √υ” to tròn run rẩy, còn cả cặp chân vừa dài vừa nhỏ không ngừng lắc lư, ông ta không nhịn được ảo tưởng mị thái của thiếu nữ khi bị ông cắm tới hai vυ” tung bay, bàn chân sau đầu không ngừng co quắp, càng nghĩ dươиɠ ѵậŧ càng cứng rắn, tất cả thú tính tích lũy trước nay khiến ông ta không ngừng lăn lộn bên bờ phạm tội.
Đáng tiếc Hiểu Nhu không hề biết tâm tư xấu xa của thầy, còn chu cái mông mượt mà lên, ép sát ngực của mình xuống ngay trước mặt thầy. Tư thế này chẳng khác nào đang mời gọi Triệu Đình Hải tiến lên hung hăng cắm cô.
Sợi dây lý trí trong đầu Triệu Đình Hải lập tức đứt đoạn. Ông ta xông lên trước, một phát bắt lấy mông Hiểu Nhu.
Hiểu Nhu đang cố mức moi quả bóng ra đột nhiên cảm nhận được một lực đẩy cực mạnh, cặp mông nhỏ của mình lọt vào lòng tay xấu xa, cô khó có thể tưởng tượng nổi mà quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đôi mắt đang lóe lên tia sáng đỏ.
“Thầy?” Đối mặt với diện mạo này, Hiểu Nhu vừa hoảng vừa sợ, bản năng tránh né nguy hiểm khiến cô vô thức muốn nhích về phía trước tránh thoát, nhưng lập tức bị thầy kéo trở về.
“Thầy, thầy, đừng như vậy!” Thiếu nữ rơi vào miệng sói kiệt lực giãy giụa, nhưng tên cầm thú đã mất lý trí sao có thể quan tâm tới lời cầu xin của cô được.
Triệu Đình Hải cũng quỳ xuống đệm theo, ông ta đã bị du͙© vọиɠ tra tấn thật lâu, hiện tại đã tới lúc ông ta được thỏa mãn!
Ông ta vội vã không chờ nổi nắm lấy cằm thiếu nữ, cưỡng ép hôn lên đôi môi hồng nhuận không ngừng hô “đừng mà” của Hiểu Nhu, còn mạnh mẽ nhét đầu lưỡi vào trong khoang miệng ngọt ngào của thiếu nữ, vừa lật vừa ngoáy.
Hiểu Nhu gấp tới độ nước mắt chảy như mưa. Cô vẫn luôn là con gái ngoan của cha mẹ, vẫn luôn sống theo yêu cầu của cha mẹ, chưa từng có suy nghĩ yêu đương gì, đương nhiên nụ hôn đầu cũng chưa bị ai lấy mất.
Không nghĩ tới hôm nay lại bị thầy giáo cứng rắn cướp đi, mà tấm thân trong trắng của cô cũng gặp phải nguy cơ đáng sợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận