Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bát Cháo Vụng Về Và Sự Cảm Động
Mùi hương thơm ngát của gạo mới đánh thức Tử Hiển. Hắn mở mắt, đầu vẫn còn hơi nặng nhưng cơn đau nhức đã giảm bớt.
Mùi thơm này… không giống mùi thức ăn hắn hay nấu. Nó có chút mùi khét nhẹ, nhưng lại ấm áp lạ thường.
Hắn lê bước ra khỏi phòng ngủ, đi theo mùi hương đến nhà bếp. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn đứng sững lại, tim đập lệch một nhịp.
Trong gian bếp nhỏ, dưới ánh đèn vàng dịu, Sắc Vi đang đứng trước bếp lò. Cô mặc bộ đồ ngủ lụa màu hồng nhạt, mái tóc được búi cao lỏng lẻo, vài sợi tóc con rủ xuống gáy trắng ngần. Tay trái cô cầm một xấp giấy in công thức nấu ăn từ trên mạng, tay phải cầm chiếc muôi gỗ, vụng về khuấy nồi cháo đang sôi sùng sục.
Thạch gia đại tiểu thư, người mười ngón tay không dính nước xuân, người chỉ biết cầm bút vẽ thiết kế thời trang, giờ đây đang đứng nấu cháo cho hắn.
Nhìn xung quanh, “bãi chiến trường” hiện ra rõ mồn một. Vỏ trứng vỡ vương vãi, gạo rơi trên sàn, mấy cái nồi bên cạnh chứa những thứ hổ lốn cháy đen thui – minh chứng cho những lần thất bại trước đó. Nhưng cô vẫn kiên trì, mồ hôi lấm tấm trên trán, đôi mày nhíu lại đầy tập trung như đang giải quyết một bản thiết kế khó nhằn.
Tử Hiển cảm thấy lồng ngực mình nóng ran, một cảm giác ngọt ngào dâng trào mạnh mẽ. Hắn tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, tì cằm lên vai cô.
“Tỉnh rồi à?” Cô giật mình, nhưng không đẩy hắn ra. Cô quay lại, đưa tay sờ trán hắn. “Vẫn còn hơi ấm… Sao tiêm rồi mà lâu hạ sốt thế nhỉ?”
Hắn dụi mặt vào cổ cô, hít hà mùi hương hoa hồng tự nhiên trên da thịt cô, lẩm bẩm: “Em nấu cháo sao?”
“Thì sao? Khinh thường người ta à?” Cô hừ mũi, giơ xấp giấy lên. “Tôi in hướng dẫn ra rồi đấy nhé. Nấu cháo thôi mà, có gì khó!”
Dù giọng điệu vẫn chanh chua, nhưng ánh mắt cô lại lộ vẻ lo lắng và mong chờ. Hắn nhìn nồi cháo trắng đặc quánh, đơn giản, không có thịt thà gì vì cô sợ làm hỏng, nhưng với hắn, đây là món ăn ngon nhất thế gian.
Hắn cầm lấy bàn tay cô, nâng lên môi hôn nhẹ. Những ngón tay thon dài vốn được bảo dưỡng kỹ càng giờ đây hơi đỏ lên vì hơi nóng.
“Cảm ơn em, Sắc Vi.” Hắn nói, giọng trầm ấm và chân thành.
Cô đỏ mặt, rút tay về, hắng giọng: “Cảm ơn cái gì… Mau ra bàn ngồi đi, sắp ăn được rồi.”
“Được.”
Hắn ngoan ngoãn ngồi xuống bàn, nhìn cô múc cháo ra bát. Hắn biết, để nấu được bát cháo này, cô đã phải vất vả thế nào. Tình yêu của cô, không cần nói bằng lời, nó nằm trong bát cháo cháy cạnh và cái bếp bừa bộn kia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận