Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Tẫn vẫn không nói rõ ràng, làm lão Lâm mất kiên nhẫn, bắt đầu khó chịu: “Lo việc gì mà giờ chưa về? Có biết tôi vừa làm cơm đợi cậu nãy giờ không? Rồi cậu ăn vậy tôi ăn với ai?”

“Anh ăn đi. Em không về đâu?”

Lúc này Sở Tiêu mới đặt chén nước chấm lên bàn cho Chu Tẫn, anh nhìn cô tình tứ cười một cái. Lão Lâm phát giác ra được, nhưng không biết là Sở Tiêu vì chỉ thấy được có bàn tay của cô, liền tò mò hỏi: “Cậu ở với ai vậy? Đang ở nhà ai à? Sao ở chỗ nào nhìn lạ vậy? Quay xung quanh cho tôi xem nào?”

Chu Tẫn tỏ ra bình thản: “Em đi ăn, làm gì có người nào? Anh ăn một mình đi? Đêm nay em không về đâu.”

Thái độ của anh làm Lão Lâm càng trở nên nghi ngờ, bắt đầu thấy khó hiểu: “Cậu đi đâu mà cả đêm không về? Cậu bỏ tôi đi theo người nào rồi có đúng không? Cậu sợ tôi kể cho Sở Tiêu nghe nên giấu tôi chứ gì?”

Sở Tiêu được nghe nhắc tới mà nín cười.

Chu Tẫn vẫn bình tĩnh: “Anh đừng nghĩ linh tinh đi.”

“Thế còn bữa tối lãng mạn của chúng ta thì sao?” Lão Lâm tủi thân: “Cậu đã nói gì với tôi? Sang đây chỉ có hai anh em, nhất định cậu sẽ không bỏ tôi một mình mà. Đêm giao thừa cậu lại lén lút đi một mình. Cậu đi với ai? Cậu nói đi, cậu có người khác rồi đúng không?”

Chu Tẫn muốn nổi da gà.

“Anh đang ghen lồng hay tra khảo hộ ai vậy? Em đi với ai anh quản làm gì?”

Sở Tiêu bây giờ đã không nhịn được nữa, cười ngất ngưởng, lão Lâm nghe được tiếng lại làm mình làm mẩy: “Tôi là tôi nghe được tiếng phụ nữ rồi đấy nhé, còn dám chối hả, cậu đưa máy qua xung quanh cho tôi xem nào?”

Chu Tẫn thấy bị lộ, không nói dối được nữa, chỉ ngồi cười, Sở Tiêu liền ngó đầu vào màn hình chào lão Lâm một cái: “Anh Lâm, em nè.”

Lão Lâm giây phút đấy như mất tinh thần, thế là tổn thương càng dâng trào, cuối cùng phẫn uất nói: “Cậu được lắm Chu Tẫn, đồ phản bội. Chết tiết, cậu dám bỏ tôi về một mình. Cậu làm thế coi mà được à? Lúc đầu nói anh em vào sinh ra tử, cùng nhau đồng cam cộng khổ, khi nào mang được vinh quang mới trở về, thế mà chưa được bao lâu cậu đã không chịu được bỏ về với vợ rồi. Cậu được lắm, tôi hận cậu.”

Lão Lâm bất mãn nói suốt mấy phút mà không ngừng nghỉ, mặc dù Chu Tẫn vẫn ăn và Sở Tiêu vẫn cười. Lão Lâm nhìn anh được ăn ngon càng phẫn nộ hơn: “Ăn cho lòi bản họng nhà cậu đi.”

Kết thúc vẫn là tiếng cười của Sở Tiêu không nhịn nổi được.

Ăn uống xong, Chu Tẫn lên phòng đi tắm rửa, đi ra đã thấy Sở Tiêu nằm sẵn trên giường đợi rồi.

Sở Tiêu đã thay một bộ đồ ngủ mới, bằng nhung lụa, hai dây, màu đỏ cánh gián.

Chu Tẫn thân trần mặc đúng chiếc quần thun dài, vừa lau khô tóc đi ra, nhìn thấy cảnh cô nằm ngay nghiêng người, ngay ngắn trên giường, một tay gối đầu, lộ đôi chân nõn nà, e ấp nhìn anh cười.

Chu Tẫn ngây người, Sở Tiêu liền nói: “Em có mang ít đồ qua phòng anh rồi.”

Chu Tẫn mới đi ra tủ quần áo của mình, mở ra, ở bên cạnh có treo thêm mấy bộ đồ ngủ dành cho nữ nhìn rất gợi cảm, tầm mắt anh tối lại, quay lại không nhanh không chậm, nhảy một phát lên giường với cô.

“Em định làm gì? Tính dụ anh à?”

Chu Tẫn bò lên người, một tay đã kéo được sợi dây váy của Sở Tiêu xuống.

Sở Tiêu cười khục khặc, liền ghé thầm vào tai anh rằng: “Em nhớ anh.”

Nhớ chết đi được.

Chu Tẫn vừa cởi được chiếc váy trên người Sở Tiêu ra, vừa trầm giọng nói: “Anh cũng nhớ em.”

Không hôm nào là không nhớ cả, hôm nào anh cũng tưởng tượng được ở cạnh cô, thậm chí trong mơ anh cũng mơ thấy hai người ở bên nhau. Dường như khoảng cách địa lí làm cả hai người càng nhung nhớ da diết hơn, xa một chút đã thấy không chịu được rồi.

Chu Tẫn quỳ thẳng lên, nhìn xuống giữa hai chân người con gái đang nằm trước mặt anh, nơi cánh hoa môi mấp máy, anh dùng tay vuốt nhẹ rồi lay động từng chút một.

Sở Tiêu theo nhịp tay anh mà thẫn thờ, rên rỉ khó chịu. Một tay Chu Tẫn lại chơi đùa trên bầu ngực cô, lay lay núm nhuỵ. Sở Tiêu lại uốn éo một trận.

Qua một hồi, cuối cùng cũng đưa cự vật đang cương thẳng đi vào trong, Chu Tẫn giữ lấy eo nhịp động dưới thân, từ từ chậm rãi vừa phải đến khi Sở Tiêu rên rỉ nhiều hơn là lúc anh đã bắt đầu tăng tốc độ. Cơ thể Sở Tiêu bị đưa đẩy lên xuống nhịp nhàng, càng lúc càng rung rẩy kịch liệt, tiếng va chạm dồn dập phát ra mạnh bạo, Sở Tiểu cũng bắt đầu la lớn hơn.

Chu Tẫn từ tư thế truyền thống, lại lật người Sở Tiêu nằm úp mông lên, đi tiếp từ phía sau.

Sau một đợt nữa tiếng thét của Sở Tiêu càng lúc càng trở nên khàn đặc, lại lôi cô ngồi dạy, nhún nhẩy trên người anh.

Hai người như không biết mệt, quấy lấy nhau cả một đêm, gần như không ngừng nghỉ. Như sợ những ngày tháng sau sẽ rất lâu mới được ở bên nhau như thế, nên chẳng muốn lãng phí chút giây phút nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận