Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Tức Giận À
Kiều Sở Sở xách váy chuẩn bị ra ngoài, đúng lúc đụng phải hai người đàn ông: “Ối, hai người ở cùng nhau à!”
Hai người nhìn về phía cô, đồng loạt ngơ ngác.
Kiều Sở Sở nhấc váy, vui vẻ xoay một vòng: “Thế nào, trông em được không?”
Vi Sinh Văn Trạm giống như mèo lười híp mắt, cao giọng: “Không tệ.”
Cô vui vẻ cười rộ lên, nhìn về phía Bùi Du Xuyên: “Thế nào?”
Bùi Du Xuyên lấy lại tinh thần, lúc này mới phát hiện vừa rồi mình ngây ngẩn cả người.
Anh ấy hắng giọng một cái, nghiêm mặt không cho là đúng: “Bình thường.”
Kiều Sở Sở: “Anh mù hả, em đẹp tới nổ tung đó được không!”
Vi Sinh Văn Trạm đi vào thang máy, ung dung nói với cô: “Đúng vậy, ánh mắt của anh trai cô quá kém, rõ ràng cô rất đẹp.”
Cô nhe răng cười ngây ngô: “Tổng giám đốc Vi thật tinh mắt!”
Bùi Du Xuyên khó chịu bước vào thang máy, kéo Kiều Sở Sở tới bên cạnh anh ấy: “Đừng đứng gần tổng giám đốc Vi như vậy, dính mùi nước hoa của em sẽ không hay.”
Vi Sinh Văn Trạm không cho là đúng: “Không có gì, dù sao hôm nay tôi cũng phải đứng cùng với cô Kiều, dính mùi nước hoa của bạn gái rất bình thường.”
Bùi Du Xuyên cười khinh: “Không, Kiều Sở Sở là bạn gái của tôi, anh chỉ có thể mượn thời gian một điệu nhảy.”
Tuy rằng anh ấy cũng sẽ không cho cô thời gian một điệu nhảy kia.
Trong mắt Vi Sinh Văn Trạm xẹt qua một tia sáng u ám, anh ta cúi đầu tới gần Kiều Sở Sở, dùng giọng rất nhỏ dịu dàng hỏi: “Tôi nhớ chúng ta đã nói toàn bộ quá trình cô ở bên tôi, chẳng lẽ cô muốn lật lọng sao? Hửm?”
Đột nhiên Kiều Sở Sở cảm giác được cảm giác uy hiếp đè xuống.
Toàn thân cô đều nổi da gà: “Không, chỉ là anh trai tôi đơn phương không đồng ý, tôi đã nói với anh rồi thì sẽ không nuốt lời.”
Bùi Du Xuyên: “?”
Vi Sinh Văn Trạm cười rộ lên, đưa tay cho cô: “Vậy mời quý cô khoác tay tôi.”
Kiều Sở Sở cảm giác được ánh mắt của Bùi Du Xuyên, như có gai ở sau lưng mà kéo cánh tay của Vi Sinh Văn Trạm.
Khóe miệng Bùi Du Xuyên tràn ra một tiếng cười lạnh: “Hừ.”
Kiều Sở Sở kiên trì đứng đấy, cảm giác Vi Sinh Văn Trạm vẫn luôn nhìn cô.
Cô ngẩng đầu nhìn, quả nhiên chạm phải ánh mắt tĩnh mịch của Vi Sinh Văn Trạm.
Cho dù là bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của Vi Sinh Văn Trạm cũng không hề né tránh chút nào, dùng một loại… ánh mắt rất kỳ lạ bao trùm lấy cô.
Rất yêu quý.
Là loại yêu quý như một người đối mặt với món ăn mình cực kỳ thích.
Kiều Sở Sở bị nhìn mà cảm thấy nghi hoặc.
Vi Sinh Văn Trạm vui vẻ thu hồi ánh mắt, giống như có việc gì vui, khí tràng cũng có một chút thả lỏng.
Kiều Sở Sở cảm thấy sởn hết cả gai ốc.
[Quả nhiên người gia tộc Vi Sinh đều thật kỳ lạ.]
[Tuy rằng dáng vẻ giống con trai của mình, nhưng tính cách rất khó đoán. Hơn nữa không phải anh ta là một người mặt liệt sao? Sao anh ta cứ cười với mình vậy?]
[Làm ơn đừng cười với mình nữa, mình sợ!]
Khóe miệng của Vi Sinh Văn Trạm hơi cứng, từ từ thu hồi nụ cười.
Tất cả những việc này đều bị Bùi Du Xuyên nhìn thấy.
Anh ấy nhắm mắt, ảo não đỡ trán.
Lâu Thính Tứ nói không sai, quả nhiên người của gia tộc Vi Sinh cũng có thể nghe thấy tiếng lòng.
Kiều Sở Sở mở miệng là gọi Vi Sinh Văn Trạm là con trai ở trong lòng, Vi Sinh Văn Trạm thật sự chịu đựng, thậm chí còn có thời gian xoay anh ấy vòng vòng.
Bùi Du Xuyên có chút phiền muộn.
Sớm biết vậy anh ấy đã kêu Bùi Triệt và Bùi Bất Tiện tới, hai người kia xách lớn một người ra cũng có thể đối chọi với Vi Sinh Văn Trạm.
Bỗng nhiên, tay áo của anh ấy bị người khác giật giật.
Bàn tay mang găng tay lụa của Kiều Sở Sở túm một góc tay áo của anh ấy, cô ngẩng đầu nhìn anh ấy, dùng khẩu hình hỏi: “Anh tức giận à?”
Bùi Du Xuyên không nói chuyện, nhìn về phía bàn tay kéo Vi Sinh Văn Trạm của cô ở bên kia.
Mặt anh ấy trầm xuống, dứt khoát tóm lấy cái tay nhàn rỗi của cô đặt lên cánh tay mình.
Kiều Sở Sở: “?”
Vi Sinh Văn Trạm: “?”
Bùi Du Xuyên có một loại khí thế ngọc đá cùng vỡ, dưới cái nhìn chăm chú nghi hoặc của hai người, nói mà không có biểu cảm gì: “Ba người chúng ta ăn Tết quan trọng hơn bất kỳ điều gì.”
Kiều Sở Sở: “…”
Vi Sinh Văn Trạm: “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận